Chương 10: Nụ hôn đầu

Chiếc xe phóng trong màn đêm, xé tan sự tĩnh lặng xung quanh.

Vãn Châu đề phòng ngồi một góc.

Sở Bắc Nghi nhăn mặt đang xoa cằm.

Phan Nam im lặng không dám lên tiếng.

Bầu không khí cực kỳ bức bách, áp lực cho Phan Nam.

“Cho tôi xuống.”

Lần thứ bảy Vãn Châu nói câu này, cũng lần thứ bảy Sở Bắc Nghi đáp đúng một câu: “Muốn chết thì nhảy xuống.”

Vãn Châu không muốn chết, cô vẫn yêu đời, cô lại tiếp tục im lặng ngồi nhích ra xa Sở Bắc Nghi.

Lúc này cơn đau ở cằm thuyên giảm, Sở Bắc Nghi bắt đầu tính toán.

“Nợ cũ nợ mới, hôm nay tính một lần.”

Vãn Châu suy nghĩ, cô nói: “Tôi nợ gì anh?”

Rõ ràng cô không nợ.

Sở Bắc Nghi á khẩu, cảm thấy trên đời này còn có người mặt dày hơn cả anh?

“Nhà hàng, Sở Thị, khi nãy. Ba lần, em chơi tôi đau đó.”

Vãn Châu ồ một tiếng, cô thản nhiên: “Đó là do anh chọc tôi, tôi chỉ phản kháng cơ bản.”

Trán Sở Bắc Nghi nổi đầy gân xanh, anh thật sự phải thán phục cái miệng của cô.

Sở Bắc Nghi chưa từng bị thua thiệt, anh lấn người qua chỗ Vãn Châu, cô liền phòng bị mà lùi đi, lùi đến người dán vào cánh cửa, hai mắt Vãn Châu to tròn long lanh khi này càng mở to cảnh giác.

“Anh muốn gì?”

“Muốn gì? Bổn thiếu gia chưa từng chịu thiệt còn là bị một cô nhóc trêu chọc.”

Vãn Châu hừ một tiếng, khí thế lớn vô cùng: “Đấy, anh lại gọi tôi là cô nhóc, rõ ràng anh kiếm chuyện trước.”

Sở Bắc Nghi không muốn đôi co, cảm thấy cái miệng Vãn Châu còn hơn cả anh, anh vươn tay túm lấy gáy cô như nắm cổ con mèo đang giơ móng.

Vãn Châu giật nảy người, cô lặp tức giơ tay muốn đánh Sở Bắc Nghi, anh liền dùng tay kia chụp lại.

“Hở tí động tay chân, em tưởng ông đây dễ bị em đánh à?” Sở Bắc Nghi cao giọng hếch mặt nói

Vãn Châu nghiến răng nghiến lợi, không dùng tay được thì dùng chân, Sở Bắc Nghi lách người trực tiếp lấn tới đem Vãn Châu đè dưới người.

“Anh…”

Vãn Châu nhất thời không bật thốt nên lời, bình thường cô mạnh mẽ cái gì cũng không sợ nhưng riêng chuyện nam nữ thì hoàn toàn giống như con thỏ nhát.

Sở Bắc Nghi qua hai lần đã nắm được tâm lý yếu ớt này, anh đắc ý nhìn chăm chăm Vãn Châu, tay chân kiềm chặt cô dưới thân nở ra nụ cười tà mị.

“Sở Bắc Nghi, anh muốn làm gì?” Vãn Châu gằn giọng muốn đẩy Sở Bắc Nghi ra

Khoảng cách hai người gần sát như thế khiến trái tim Vãn Châu đập nhanh hơn, cô có chút né tránh không dám đối diện gương mặt anh tuấn của Sở Bắc Nghi.

Người đàn ông này quả thật đẹp tuyệt mỹ, nét phong trần, lãng tử rất hút mắt.

Sở Bắc Nghi đùa không biết điểm dừng, hai chữ “giới hạn” không có trong từ điển của anh.

Anh cười càng đậm: “Cô nhóc vẫn là cô nhóc, mới…”

Két

“...”

Sở Bắc Nghi còn chưa nói xong câu đột nhiên xe phanh gấp, Phan Nam định nói gì đó phải im bật khi nhìn ra sau gương chiếu hậu.

Vãn Châu cùng Sở Bắc Nghi đồng loạt trợn tròn mắt, không khí bao trùm một sự ám muội đến quái dị.

Mắt chạm mắt, môi chạm môi.

Mềm quá, giống hệt em bé.

Sở Bắc Nghi vô thức quen thói đưa lưỡi liếʍ môi Vãn Châu một cái sau đó mới giật mình lặp tức ngồi bật dậy.

Vãn Châu còn đang cứng đờ người, nụ hôn đầu của cô bị tên tra nam thối tha này cướp…

“Khụ, khi nãy đột nhiên có xe dừng gấp nên…”

“Khốn kiếp… bốp…”

Phan Nam chưa nói xong tiếng chửi của Vãn Châu đã vang lên cùng một tiếng bốp lớn, Vãn Châu giơ chân một cước đạp vào bụng Sở Bắc Nghi.

“Con mẹ nó, đó là sự cố…”

Sở Bắc Nghi đau đến run người, anh lùi ra ôm bụng, mặt nhăn mày cau, đau đến nghiến răng ken két.

Rốt cuộc Vãn Châu có phải con gái không mà hung dữ như thế?

Vãn Châu giận đến mặt đỏ bừng, tay cô nắm chặt quai túi xách nhìn Sở Bắc Nghi đầy phẫn nộ.

“Cho tôi xuống.” Giọng Vãn Châu lạnh đi

Sở Bắc Nghi nhận ra gì đó, anh ngẩng đầu thấy Vãn Châu đang mím môi nhìn anh đầy ai oán, đôi mắt chợt đỏ hoe.

Sở Bắc Nghi: “...”

Chửi mắng, đánh không sao, mới hôn đã khóc!???

Sở Bắc Nghi nhất thời không biết làm sao, trước nay đây là tình huống ngược, phụ nữ anh ôm hôn, lên giường không ít, khóc cũng là khóc trên giường, bây giờ rõ ràng Vãn Châu trước nay đều là dáng vẻ mạnh mẽ như đứa con trai, vậy mà chỉ lỡ hôn lại rưng rưng.

“Nhóc lùn, tôi… mẹ nó, em khóc cái gì? Là do xe đột ngột thắng gấp…”

Sở Bắc Nghi không biết giải quyết thế nào, đột nhiên thấy Vãn Châu rơi nước mắt trở nên cuống quýt, không khác gì anh vừa mới ức hϊếp lợi dụng một đứa trẻ con xong.

Vãn Châu hít mũi, tay quẹt quẹt khóe mắt, nhắc lại: “Cho tôi xuống.”

Sở Bắc Nghi nhíu mày, nhạy bén nhận ra gì đó, anh nghi hoặc: “Em… đừng có nói đó là nụ hôn đầu của em?”

Vãn Châu: “...”

Sở Bắc Nghi vò đầu, anh thấy cô im lặng càng chắc nịch, mẹ nó, lúc này khác nào anh mới cưỡng bức đứa con nít?

Vãn Châu… gϊếŧ người sẽ tử hình hoặc tù chung thân, bình tĩnh.