Chương 9

Nói đến đây, khóe môi Ngu Du Dật khẽ nhếch lên một nụ cười.

Chỉ là trong nụ cười ấy thấp thoáng nét tà dị, hoàn toàn đối lập với bộ y phục đoan trang nàng đang khoác hôm nay.

“Như vậy đã đủ rồi...”

Môi Minh Hồng run run, nói rồi lại định dập đầu tạ ơn Ngu Du Dật.

“Thiếu niên, giờ là lúc ngươi thực hiện lời hứa.”

Không rõ từ bao giờ, tay nàng đã xuất hiện một nhành liễu, nhẹ nhàng nâng cằm thiếu niên lên, ép hắn phải ngẩng đầu nhìn.

Không rõ từ bao giờ, tay nàng đã xuất hiện một nhành liễu, nhẹ nhàng nâng cằm thiếu niên lên, ép hắn phải ngẩng đầu nhìn.

“Tiên nhân muốn gì?”

“Bên cạnh ta thiếu một người quét tước, ngươi có bằng lòng đi theo ta không?”

Sự cường thế hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ bề ngoài khiến thiếu niên ngơ ngác chẳng kịp phản ứng, chỉ biết ngây ngốc gật đầu.

“Rất tốt.”

Phản ứng của Minh Hồng dường như khiến Ngu Du Dật hài lòng, khí tức cường thế trong phút chốc cũng liền thu lại.

Cứ như thể tất cả những gì vừa xảy ra đều chỉ là ảo tưởng của riêng Minh Hồng.

“Đi kiếm chỗ tẩy rửa đi, chúng ta sắp khởi hành rồi.”

Nói xong, nàng rút nhành liễu đang đặt dưới cằm Minh Hồng về.

Nghe nàng nói vậy, Minh Hồng mới sực nhớ ra mình vẫn còn nhếch nhác chẳng ra sao, mặt lập tức đỏ lên, vội vàng muốn xuống giường.

“Đúng rồi, vẫn chưa biết danh húy của tiên nhân.”

Rời khỏi đề tài thù hận, Minh Hồng dần dần khôi phục tính tình thường ngày, đi được vài bước rồi mới chợt nhận ra bản thân đến giờ vẫn chưa biết nên xưng hô với Ngu Du Dật thế nào.

“Chúng ta chưa nhắc đến danh húy.”

Ngu Du Dật ngồi bên giường nghe vậy thì đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi khóe môi lướt qua một nụ cười ý vị khó dò.

“Vậy sao.”

Không được trả lời thẳng, Minh Hồng có chút thất vọng, cụp mắt đi về phía cửa.

“Chiêu Hoa.” Giọng nói thanh lãnh của Ngu Du Dật vang lên sau lưng.

Nghe thấy vậy, Minh Hồng quay đầu nhìn lại, thấy Ngu Du Dật đang đùa nghịch với một con chim nhỏ chẳng biết bay vào từ lúc nào.

“Cảm tạ tiên nhân!”

Không ngờ lại được tiên nhân hồi đáp, hắn mừng rỡ vô cùng.

Lúc rời khỏi nhà tranh, còn bị bậc cửa vấp chân suýt nữa thì bổ nhào xuống đất.

“Hừ.”

Ngu Du Dật luôn chú ý đến từng động tác của Minh Hồng, đương nhiên không bỏ lỡ cảnh đó. Nàng khẽ bật cười rồi quay sang trò chuyện với chú chim nhỏ.

“Đi đi.” Nàng giơ tay lêи đỉиɦ đầu, chú chim được ra lệnh liền vỗ cánh bay vυ"t lên trời.

Tốc độ hành động của Minh Hồng nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của Ngu Du Dật.

Chỉ trong thời gian một nén nhang, hắn đã tắm rửa xong và quay lại đứng trước cửa nhà tranh.

“Tiên nhân...”

Khi hắn cất lời vẫn là bộ dạng rụt rè nhút nhát, chẳng còn chút khí thế nào như lúc vừa cầu nàng báo thù thay mình.

“Ồ, chẳng phải rất ưa nhìn sao?”