Lá phù rơi xuống, che giấu thân hình Minh Hồng, đồng thời ngắt kết nối giữa hắn và thế giới bên ngoài.
Sau khi hoàn tất, người đó mỉm cười với Minh Hồng, nụ cười đó trực tiếp lay động tâm trí của hắn.
Mắt Minh Hồng chợt tối sầm lại, hắn ngã xuống đất, rồi bất tỉnh.
Trong giấc ngủ mê man, Minh Hồng cảm thấy cơ thể lạnh toát, mơ màng cuộn mình lại.
Trong đầu hắn lóe lên hình ảnh máu chảy thành sông, khiến Minh Hồng chợt bừng tỉnh mở to mắt.
Hắn đột ngột ngồi dậy nhưng không thấy sư thúc đâu cả, hắn chỉ thấy mình đang nằm một mình ngoài bức tường của sơn môn.
Vất vả lắm hắn mới leo qua tường, nhưng không thấy thi thể nào. Trong một khoảnh khắc, Minh Hồng ước gì cảnh tượng đêm qua chỉ là do mình tưởng tượng ra.
Môn phái vẫn giống như ngày xưa.
Nhưng rất nhanh, Minh Hồng nhận ra rằng tất cả những gì xảy ra đêm qua đều là sự thật.
Càng tới gần sơn môn thì mùi máu tanh càng nồng nặc.
Đám người đó đem tất cả thi thể chuyển ra khoảng đất trống trước sơn môn, chất chồng lên nhau, tựa như một ngọn tiểu sơn.
Còn sư thúc của hắn thì quỳ rạp trước ngọn tiểu sơn ấy, ngực bị một thanh kiếm đâm xuyên, thẳng qua tim.
“Sư thúc!”
Giọng hắn đã khàn đặc, điên cuồng bò đến trước mặt người, ngây ngẩn nhìn một lúc, chỉ nghe thấy ba tiếng ‘cộc cộc cộc’.
Ba cái dập đầu vang dội, khi ngẩng lên, trán thiếu niên đã rớm máu.
Không biết là máu của chính hắn, hay máu từ mặt đất.
Lúc xuống núi, thiếu niên đã đổi sang một con đường khác.
Không còn cách nào khác, hắn sợ sẽ chạm mặt đám người kia.
“Phàm nhân, giờ này ở nhân gian là canh mấy rồi?”
Từ chiếc thủy kính đeo bên hông truyền đến một giọng nói, chính là giọng nói mà mấy ngày nay thiếu niên ngày đêm mong nhớ.
“Tiên nhân.”
Đột nhiên nghe được giọng của Ngu Du Dật, lệ trong mắt thiếu niên tuôn trào không ngừng, giọng cũng nghẹn lại.
“Sao vậy?”
Nghe thấy giọng điệu khác thường từ đầu bên kia, nàng không kìm được cất tiếng hỏi, trong giọng mang theo vài phần quan tâm.
Nàng vốn không tu vô tình đạo, mà sự quan tâm bất chợt ấy chẳng biết đã chạm đến dây thần kinh nào trong lòng thiếu niên, khiến hắn bật khóc nức nở.
“Tiên nhân, ta không còn nhà nữa rồi.”
Minh Hồng lúc này hoàn toàn quên mất cái gọi là thể diện, chẳng buồn giữ lấy chút dáng vẻ nào cho mình nữa.
Khác hẳn với giọng nói rụt rè khi mới hỏi chuyện Ngu Du Dật.
Lại thêm trên người thiếu niên giờ đây y phục xộc xệch, tóc tai rối bù dính đầy bụi đất.
Vết máu còn loang lổ trên trán do vừa mới dập đầu.
Trông chẳng khác gì một kẻ điên.
Chẳng ai có thể liên tưởng hắn với thiếu niên hào sảng, đầy chí khí của mấy hôm trước.
Bên kia thủy kính rơi vào im lặng.
Sau một hồi khóc nức nở, Minh Hồng phát hiện phía bên kia không còn tiếng động, liền lau nước mắt, tập tễnh xuống núi.
Tiểu trấn dưới chân núi hôm nay đặc biệt náo nhiệt, hắn vừa bước vào đã thấy một đám người tụ tập ở nơi thường dán cáo thị.
Trực giác mách bảo có điều chẳng lành, nhưng hắn vẫn không nhịn được bước tới xem thử.
“Thảm quá!”
Vừa đến gần, Minh Hồng đã nghe thấy có người trong đám đông thở dài cảm thán.
Toàn thân hắn lập tức cứng đờ.
“Toàn bộ Hàn Thiên Môn đều không còn một ai sống sót.”
“Ôi trời, đáng chém ngàn đao, toàn tông môn mấy trăm người mà không một ai thoát!”
“Ai mà chẳng thế!”
“Ôi trời, thật là ác độc!”
Những lời xung quanh chưa từng giảm bớt, hắn đứng yên một lúc rồi cứ thế lảo đảo bước đi.
Bọn chúng không chỉ tiêu diệt môn phái của hắn mà còn công khai treo thông báo khắp nơi.
Hắn không biết mình đã rời khỏi đám đông thế nào, chỉ nhớ khi rời đi đầu óc hắn trống rỗng.
Giờ đây, nơi duy nhất có thể cho hắn trú ngụ là một ngôi miếu hoang tàn, chẳng rõ thờ ai ngoài một vị thần mà hắn không nhận biết được.
Nếu là trước kia, hắn sẽ không xem nơi này là một ngôi miếu.
“Sư tôn, sư thúc, sư huynh.”
Hắn thu mình trong góc tối, thì thầm gọi tên họ, xung quanh im ắng đến mức đáng sợ.
Không một linh hồn nào đến đáp lại lời gọi của hắn.
“Bảo vệ tốt Lục Hình.” Trong cơn mơ mơ màng màng, hắn như nghe thấy tiếng sư thúc mình.
Minh Hồng giật mình tỉnh dậy, nhưng bên cạnh hắn chẳng có ai, ngay cả bóng dáng một linh hồn cũng không xuất hiện.
Lục Hình là bảo vật độc môn của môn phái hắn, đúng là các môn phái khác luôn thèm muốn, nhưng hắn chưa bao giờ biết đó là gì.
“Sư thúc, Lục Hình rốt cuộc là cái gì?”
Nhưng không còn ai đáp lại hắn nữa, trước mắt lại chìm vào bóng tối.