Chương 33

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?”

Ngu Du Dật nhìn hắn với dáng vẻ hồn phiêu ngoài cõi, tay cầm thìa khẽ gõ vào thành bát, vang lên một tiếng thanh thúy.

“Người hôm đó muốn gϊếŧ ta, với Thần Nữ chẳng lẽ không quan trọng ư?”

“Sao ngươi lại cho rằng hắn đối với ta là người quan trọng?”

Ngu Du Dật không rõ trong đầu hắn đang nghĩ gì, mà nàng cũng chẳng có hứng thú đi thăm dò nội tâm người khác.

“Trong Thần Điện chỉ có hai vị tiên thị, một là tỷ tỷ Đào Chi, hai là người hôm đó.”

Lúc Minh Hồng nói ra lời này, hắn vẫn còn đứng trước mặt Ngu Du Dật.

Hai ngón trỏ chạm nhau, bộ dạng như tiểu tử làm sai chuyện, rụt rè hối lỗi.

“Hắn không phải người của Sinh Điện.”

Lời của Ngu Du Dật nhẹ nhàng buông xuống, nhưng nghe vào tai Minh Hồng lại khiến lòng hắn lạnh đi vài phần.

“Chẳng qua là kẻ đến để giám thị ta, cho dù hắn không động đến ngươi, ta cũng sẽ nghĩ cách đuổi hắn đi.”

“Thì ra là vậy.”

Minh Hồng cảm thấy làn gió bên người như đang mời gọi hắn bước lên phía trước.

Hắn biết rõ cơn gió này là ý tứ của ai, nên liền thuận theo mà tiến bước, đến ngồi bên bàn đá.

“Ngồi đi.”

Lời nàng vừa dứt, Minh Hồng liền cảm nhận rõ sức ép nơi bả vai càng thêm trầm trọng.

Gió đè nặng trên vai hắn.

Biết mình chẳng thể chống cự, Minh Hồng thuận theo ý Ngu Du Dật, ngồi xuống bên cạnh nàng.

“Ngươi đã ăn sáng chưa?”

Chưa kịp để Minh Hồng lắc đầu, Ngu Du Dật đã như biết trước đáp án.

“Ăn cơm đi, ăn no rồi tu luyện cho tốt.”

“Vâng.”

Cơm là do Đào Chi chuẩn bị, nhìn lượng đồ ăn trên bàn cũng đủ rõ là phần của hai người.

Minh Hồng đưa bát canh còn nguyên vẹn về phía mình, rồi từ tốn từng muỗng mà ăn.

Trong lúc dùng bữa, Ngu Du Dật không hề mở lời với Minh Hồng nữa.

Chỗ tu luyện vẫn là thư phòng hôm qua, sách cũng là những cuốn hôm trước.

Ngu Du Dật ngồi bên án thư tiếp tục đọc sách của mình, còn Minh Hồng thì ngồi bệt trên đất.

Tiếp tục nghiên cứu đống sách ngày hôm qua.

Ngay lúc Minh Hồng sắp vẽ xong đạo phù đầu tiên, Ngu Du Dật lại đúng lúc cất lời.

“Ngươi đến tiên giới đã bao lâu rồi?”

Minh Hồng không lập tức dừng bút, mà thuận thế viết nốt nét cuối cùng, một mạch hoàn thành.

Ngu Du Dật thấy vậy, bèn bất mãn mà bĩu môi một cái.

“Hồi Thần Nữ, tính cả hôm nay thì đã được nửa tháng.”

“Thế à.”

Ngu Du Dật nghe xong, gật đầu trầm ngâm như đang suy tính điều gì.

“Chờ đến hai tháng thì nhắc ta một tiếng.”

“Thần Nữ có việc gì sao?”

Minh Hồng nghe vậy, lòng không khỏi sinh nghi.

Vì sao nhất định phải đợi đến khi hắn ở tiên giới đủ hai tháng?

“Hai tháng sáu mươi năm. Khoảng thời gian này là vừa khéo.”

Minh Hồng vẫn không hiểu rõ, dẫu sách có chép ‘Thiên thượng một ngày, nhân gian một năm’, nhưng hắn luôn cho rằng đó chỉ là lời lừa gạt.

“Thiên thượng một ngày, nhân gian một năm. Lúc chúng ta rời đi, chẳng phải đã chặt đứt vận khí của kẻ thù ngươi sao? Sáu mươi năm, không nhiều không ít, chưa tới lúc diệt vong, nhưng cũng gần rồi.”

Nghe nàng nói vậy, Minh Hồng bỗng ngẩng đầu, sắc mặt thoáng hiện vẻ phức tạp.

“Ngươi cũng biết, có lúc gϊếŧ chết một người lại không phải là tàn nhẫn nhất.”

Minh Hồng từng một lần nhìn thấy dáng vẻ nàng khi ra tay gϊếŧ người hôm ấy.

Không giống như vẻ mặt mà tiên nhân nên có.