Chương 32

Mình Hồng ngày hôm sau tỉnh dậy, phát hiện không biết lúc nào đã trở về trong phòng của mình.

Nhưng bản thân hắn đối với chuyện mình trở về thế nào không có chút ký ức nào.

Trong ký ức của hắn, trước khi ngủ nhìn thấy vẫn là trăng sao.

“Đúng rồi, lẽ ra hắn nên ngủ trên mái nhà mới đúng.”

Hắn vỗ trán, từ trên giường ngồi dậy.

Trong hoảng hốt, nhìn thấy quần áo vẫn như tối qua, bỗng thở phào nhẹ nhõm.

Dù cho hắn cảm thấy Ngu Du Dật có thể chướng mắt bộ dạng hiện tại của hắn.

“Ngươi tỉnh rồi?”

Đào Chi lúc này đẩy cửa bước vào.

Nhìn hắn đang trầm ngâm trên giường, nét mặt vẫn như trước, dịu dàng ôn hòa.

Hoàn toàn không thấy chút lạnh lùng của đêm qua.

“Đào Chi tỷ tỷ, tối qua ta rốt cuộc về phòng thế nào?”

Đối với câu hỏi của Mình Hồng, Đào Chi không hề ngạc nhiên.

“Thần Nữ dùng truyền tống phù đưa ngươi trở về.”

Nhớ lại cuộc đối thoại tối qua, Đào Chi thấy mình nói vậy cũng không có gì sai.

Lúc đầu tối qua hỏi câu này, nàng chỉ muốn trêu Ngu Du Dật thôi.

“Đi thôi, Thần Nữ vẫn đang đợi ngươi.”

“A, được.”

Minh Hồng nghe lời Đào Chi, vội vàng lật người xuống giường, còn chưa kịp bước đến cửa thì đã bị nàng đóng cửa ngăn lại trong phòng.

“Thay bộ y phục khác rồi hãy đi.”

Lúc này Minh Hồng mới sực nhớ, y phục trên người hắn là đồ đã mặc từ hôm qua.

Chắc hẳn nếu Ngu Du Dật thấy hắn vẫn mặc bộ này đến gặp nàng, thể nào cũng sẽ chê bai.

Minh Hồng thay y phục rất nhanh, y phục nam tử dẫu sao cũng chẳng rườm rà như nữ tử.

“Được rồi, ngươi có nhớ đường đến Sinh Điện không?”

Đào Chi liếc mắt nhìn y phục của Minh Hồng, thấy đã chỉnh tề mới mở miệng hỏi.

Minh Hồng nghe vậy thì gượng gạo gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu.

“Rốt cuộc là có biết hay không?”

“Có thể là biết, nhưng ta sợ Thần Nữ đợi lâu.”

Minh Hồng nói câu này giọng nhỏ như muỗi, Đào Chi hiểu ngay hắn đang căng thẳng.

“Vậy thì để ta dẫn ngươi đi.”

“Cảm tạ tỷ tỷ.”

Đào Chi nghe vậy khẽ gật đầu, sau đó liền dẫn hắn đi về phía Sinh Điện.

“Về sau nếu rảnh rỗi thì cứ đi dạo trong Thần Điện, dù sao cũng phải nhớ rõ đường.”

“Đã biết.”

Hai người một trước một sau mà đi, nơi Thần Điện vốn hoang vắng, nhờ thế mà hiếm hoi mang chút sinh khí.

Minh Hồng vừa đi vừa quan sát, đoạn đường từ tiểu viện đến Sinh Điện đã khắc ghi vào trong tâm trí.

Vừa bước vào Sinh Điện đã thấy Ngu Du Dật ngồi bên bàn đá.

Đào Chi vẫn không vào trong, chỉ để Minh Hồng đứng lại sau cửa điện rồi xoay người rời đi.

Minh Hồng nhìn bóng lưng nàng rời đi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.

Tựa như trưởng bối chẳng muốn nhìn thấy đứa con ngỗ nghịch trong nhà vậy.

Song ý nghĩ ấy cũng chỉ thoáng qua trong đầu Minh Hồng, chưa từng hé môi nói với ai bao giờ.

Qua mấy ngày quan sát, hắn nhận ra cách Ngu Du Dật và Đào Chi đối đãi với nhau khác hẳn chủ tớ thông thường.

Từ chỗ vừa nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ là lập tức niệm thầm ‘tội lỗi, tội lỗi’, giờ đã dần coi là chuyện thường.

Có lẽ là bởi trong Thần Điện rộng lớn này, chỉ có hai người ấy thường qua lại.

Minh Hồng nghĩ đến đây, bỗng nhớ tới tiên thị đã làm khó mình hôm kia.

Đã có thể từ Sinh Điện bước ra, xem ra thân phận cũng chẳng phải tầm thường.

Không, chỉ cần có thể xuất hiện trong Thần Điện, thì đã đủ chứng minh thân phận không hề đơn giản.