Khi Minh Hồng đến thị trấn thì trời đã tối hẳn. Phu xe không muốn đi đêm, không còn cách nào khác, hắn đành phải ở lại một đêm trong thị trấn.
“Ngươi nói xem, chẳng rõ từ đâu rơi xuống lại đập trúng ta, chắc là có duyên phận với ta rồi. Giờ thì đến ngươi là thứ gì ta cũng không biết.”
Thiếu niên ngồi bên bàn trong quán trọ, tay vẫn cầm chiếc gương nhỏ.
Dưới ánh nến, ánh sáng của nó không còn thần bí như khi ban ngày, ngược lại lại thêm vài phần dịu dàng.
Bên cạnh hắn thỉnh thoảng có vài luồng quỷ khí, từng tia từng vệt khí đen lượn quanh vật thể lạ này, ngắm nghía.
“Vậy các vị tiền bối cũng không nhìn ra đây là vật gì sao?”
Không ai trả lời hắn, ngay cả những làn hắc khí kia cũng dần tan biến.
Lúc này thiếu niên hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Những hồn ma này cũng xem như từng trải, vậy mà đến cả họ cũng không biết, có lẽ thực sự đây không phải là vật nhân gian.
“Nếu ngươi thật sự là vật từ thiên giới, vậy có thể liên hệ với chủ nhân của ngươi không? Nhờ họ thương tình đưa ta trở về tiên môn?”
Chiếc gương vẫn chẳng có phản ứng gì, nhưng thiếu niên cũng không để tâm, tiếp tục nói.
“Sư tôn của ta mấy ngày nữa sẽ xuất quan, ta sợ lúc đó không kịp trở về núi.”
Chiếc gương vẫn im lặng.
“Sư tôn đối với ta rất tốt. Khi phụ thân và mẫu thân ta qua đời, chính người đã đưa ta về tiên môn.”
“Người nói ta trời sinh không có linh căn, không thể học kiếm đạo, nhưng vẫn không đuổi ta đi, mà dạy ta vẽ phù chú.”
Hắn cầm chiếc gương trong tay, lẩm bẩm kể lể, chẳng rõ vì sao lại muốn thổ lộ hết tâm sự với vật vô tri vô giác này.
Đến đoạn này, chiếc gương khẽ lóe sáng, nhưng ánh sáng ấy chớp nhoáng rồi biến mất, Minh Hồng hoàn toàn không nhận ra.
Không biết đã kể bao nhiêu chuyện xấu hổ trong quá khứ, đến đoạn sau chính hắn cũng bật cười.
“Ha.”
Một tiếng cười khẽ, là giọng nữ nhân, vừa vang lên đã lập tức khiến thiếu niên chú ý. Nhưng trong phòng lúc này, thậm chí không còn chút quỷ khí nào.
“Tiên nhân?”
Hắn thử gọi một tiếng về phía chiếc gương, không ngờ một tiếng gọi này lại khiến bên kia im bặt.
“Vật này là tiên nhân đánh rơi sao?”
Chiếc gương im lặng rất lâu, lâu đến mức Minh Hồng tưởng đối phương sẽ không trả lời.
Hoặc cũng có thể tiếng cười vừa nãy chỉ là ảo giác.
“Ừm.”
Một giọng nữ lại truyền ra từ phía chiếc gương, lần này Minh Hồng không nói gì, nhưng nghe rất rõ ràng.
Không phải hắn nghe nhầm bên kia gương, thực sự có người.
Nhận thức này khiến thiếu niên rối loạn cả tâm trí.
“Vậy có phải nên trả lại cho tiên nhân không?” Thiếu niên dè dặt hỏi.
Dù sao thì, bao nhiêu người cầu tiên vấn đạo, cuối cùng ngay cả dung nhan tiên nhân cũng chưa từng thấy qua. Hắn chỉ là một phù tu nho nhỏ, nào dám mơ đến chuyện có được tiên duyên.
Không ngờ tới.
“Không cần.” Giọng nói từ phía bên kia vang lên, nghe thì lạnh lùng, nhưng nếu lắng kỹ lại thì lại mang theo sự ôn hòa như gió xuân, khiến thiếu niên có cảm giác như được gió xuân khẽ lướt qua mặt.
Nhưng lúc này đã là mùa thu, chẳng bao lâu nữa là đến mùa gặt.
Làm gì còn có gió xuân?
“Ngươi là phàm nhân?”
Người bên kia chủ động hỏi, khiến thiếu niên mừng rỡ, e dè đáp lại một tiếng: "Ừm.”
“Phàm nhân à. Giờ phàm giới là canh giờ nào rồi?" Người kia nghe vậy thì than khẽ một tiếng, như chẳng hiểu gì cả.
“Thưa tiên nhân, hiện tại là đầu giờ Hợi rồi.”
“Đã trễ thế rồi sao? Thôi vậy.”
Nghe lời đó, Hồng Minh hiểu đối phương không muốn tiếp tục nói chuyện nữa.
“Tiên nhân nghỉ ngơi sớm nhé.”
Giống như năm đó khi mới nhập môn, hắn cũng từng nói với sư tôn của mình: “Sư tôn nghỉ ngơi sớm.” Sau câu đó, phía bên kia lại yên lặng, Minh Hồng cũng không nói thêm gì nữa.
Một lúc lâu sau, hắn mới vỗ trán tự trách: “Sao lại quên không hỏi tiên nhân vật này gọi là gì chứ.”
Hắn chán nản gõ nhẹ lên đầu, nhưng cũng đành chịu, chẳng có cách nào khác.