Chương 46: Chuyên gia quỷ khí (2)

Nếu phải hình dung, thì đây là một loại mùi hôi thối như ngôi mộ bị đào lên. Lâm Dữu chưa từng nghĩ rằng cả đời này mình còn có thể ngửi thấy mùi như vậy, lần đầu tiên cô cảm thấy tính chân thực của khứu giác trong [Hộp] làm quá tốt.

Đứng ngây người trước cánh cửa gỗ mở toang một lúc lâu, coi như là để mùi bay bớt.

“… Được rồi.”

Đến nước này cũng không thể thật sự không đi, Lâm Dữu dùng tay quạt quạt, khó khăn đưa ra quyết định: “Lên thôi, biết đâu lát nữa lại quen.”

“Anh đợi chút.” Cô ngăn Cảnh Thanh Hà đang định bước thẳng lên cầu thang: “Tôi đi trước.”

Tầng mà họ ở trước đó, ánh đèn tuy lờ mờ, nhưng vẫn nằm trong phạm vi bình thường. Nhưng tầng này thì hoàn toàn khác, gần như không có ánh sáng chiếu tới, chút ánh sáng ít ỏi đều đến từ mấy bóng đèn nhỏ treo rải rác trên trần nhà.

Sau khi mắt quen với bóng tối, thứ đầu tiên Lâm Dữu nhìn thấy là những thanh gỗ lớn đóng lớp lớp trên cửa sổ đối diện cầu thang.

Bậc thang gỗ phát ra tiếng “cọt kẹt cọt kẹt”, cô bước qua bậc cuối cùng, vừa đặt chân lên sàn tầng bốn thì đột nhiên cảm thấy chân bị trượt.

…!

Lâm Dữu mắt nhanh tay lẹ vội vàng đỡ lấy vách tường, cũng coi như giữ được thăng bằng. Nhưng tay cô cũng dính không ít chất lỏng nhớp nháp, phải dùng rất nhiều sức mới vẩy được chúng ra.

“Trên tường này cũng ghê quá đi…” Cô than thở, lại quay đầu dặn dò người phía sau: “Cẩn thận đấy, sàn trơn lắm.”

Giơ cao tay hơ dưới ánh đèn nghiên cứu nửa ngày, Lâm Dữu vẫn không thể nhận ra chất nhầy màu xanh nhạt này rốt cuộc là cái gì.

Cô ngồi xổm xuống.

Nhờ ánh sáng, trên phần sàn nhà mà cô có thể nhìn thấy dường như có cùng thứ với thứ vẫn còn dính trên tay. Điểm khác biệt duy nhất là trên mặt đất có dấu vết bò trườn kéo lê rõ ràng.

“Chất nhầy…” Cảnh Thanh Hà cũng đang ở không xa đi đi lại lại quan sát hai bên: “Còn dính đầy trên tường, xem ra kích thước không nhỏ, lẽ nào…”

Anh ta chợt lóe lên một ý nghĩ: “Slime khổng lồ?!”

Lâm Dữu: “…”

Slime khổng lồ cái quần què.

Giáo phái tà ác nào lại sùng bái Slime chứ, đây không phải là game kinh dị mà là Dragon Quest đấy à?

“Mặc kệ có phải Slime hay không.” Lâm Dữu đứng dậy: “Thể tích lớn như vậy chắc chắn là quái vật rồi, tám phần… là sản phẩm của cái nghi lễ gì đó.”

Nghĩ đi nghĩ lại, đây là diễn biến có khả năng nhất, vợ chồng Landon tổ chức nghi lễ tà giáo vì một mục đích nào đó, nghi lễ thất bại, bà chủ phát hiện ra thứ triệu hồi ra là một con quái vật nên phát điên, muốn đốt hết tất cả.

Nhưng vấn đề là, từ khi họ đến cái nhà trọ này đến giờ, bà chủ gặp rồi, người giúp việc và nhà dân tộc học cùng động cơ diệt cả nhóm cũng thấy rồi, còn bản thân Landon – người lên kế hoạch cho mọi thứ thì sao?