Chương 43: Có hy vọng (4)

Lương Dũng khuyên nhủ: "Như vậy chẳng phải an toàn hơn sao?"

"So với an toàn hay không an toàn, thì sự tò mò dày vò tôi hơn." Lâm Dữu nhún vai: “Lầu bốn bị khóa lại, chứng tỏ nơi đó chắc chắn là đáp án cuối cùng."

Hơn nữa, cũng không thể đảm bảo ở đến sáng là mọi thứ đều ổn. Mà nếu muốn trốn ra ngoài, trong tình huống cửa sổ đều không thể phá vỡ, thì lầu bốn có thể lên được mái nhà là lựa chọn duy nhất.

Thấy có khuyên cũng không khuyên được cô, Lương Dũng chỉ đành thôi, anh ta lắc đầu thở dài.

Một cô gái xinh đẹp thế này, sao cứ chấp nhất muốn tìm đường chết thế nhỉ.

Quả nhiên vẫn là người mới mà.

*

"Đây là cái phòng trống mà Vương Nhan nói sao?"

Cả đường lên lầu đều nơm nớp lo sợ, đợi đến khi cuối cùng cũng đứng trước cửa phòng, Cảnh Thanh Hà vẫn không thấy bóng dáng nữ quỷ kia đâu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Dữu: "Chắc chắn."

Cửa còn mở toang thế này, tám chín phần mười là trốn quá gấp nên không kịp đóng. Trên mặt đất còn lưu lại một vũng máu đã khô chưa lâu, nghĩ thôi cũng biết là của ai.

"Căn phòng này giống hệt phòng của bà chủ nhà trọ ở tầng một." Cô nhìn quanh một vòng, nói: “Không có biển số phòng, không có khóa điện tử, chắc là phòng của người giúp việc kia."

"Còn nhớ nhà dân tộc học kia nói gì về cô ta không?"

"Ờ, ông ta nói..." Cảnh Thanh Hà hồi tưởng: “Ngay cả việc bẩn thỉu như gϊếŧ người cũng đều làm?"

"Đúng vậy."

Lâm Dữu búng tay.

"Vậy nên hai vợ chồng kia hẳn là rất tin tưởng cô ta. Nếu đã không tìm thấy chìa khóa tầng bốn ở dưới lầu, nơi có khả năng giấu nhất chính là ở đây – dù chỉ là chìa khóa dự phòng."

Ánh mắt của Cảnh Thanh Hà sáng lên.

"Vậy còn chờ gì n…"

"Leng keng."

Âm thanh này gần như vang lên cùng lúc với anh ta.

Trong phòng một mảnh tĩnh lặng.

"Leng keng." Tiếng động thanh thúy lại vang lên hai tiếng, một tiếng so với một tiếng càng gần hơn: “Leng keng."

Cảnh Thanh Hà còn một chân chưa bước vào cửa phòng cứng đờ quay đầu lại, trơ mắt nhìn từ góc hành lang thò ra một khuôn mặt phụ nữ.

Cô ta cười gượng gạo, độ cong quá lớn kéo cho các đường nét trên khuôn mặt đều biến dạng. Tứ chi như bị bẻ gãy, vặn vẹo bò trên mặt đất. Dù là như vậy, động tác bò của cô ta lại rất nhanh.

Trên người đeo một chiếc tạp dề.

Nhưng trên mép tạp dề, giờ khắc này thu hút sự chú ý nhất, là chuỗi chìa khóa không ngừng phát ra tiếng kêu giòn tan.

Nhưng, trong tình huống chưa rõ đối phương đã hạ gục đồng đội như thế nào, Lâm Dữu quả quyết đưa ra quyết định.

"Chạy!"