"Ông ta tự nói là báo thù, lại còn nói "bà ta đã trở lại"," Cảnh Thanh Hà chống cằm: “Thì chắc chắn là bà chủ quay về đòi mạng rồi."
Như vậy xem ra, lúc đầu bọn họ đoán có chút sai lệch. Bọn họ cho rằng những oán niệm của các nạn nhân mới gây ra chuyện ma quái trong nhà trọ, nhưng sự khởi đầu thực sự phải là do vợ chồng ông chủ bất hòa, bà chủ bị gϊếŧ chết sau đó biến thành ác quỷ.
"Vậy thì..."
Lâm Dữu chỉ tay ra ngoài cửa: “Anh nói "quen quen" là đúng. Vừa nãy ở ngoài cửa, rất có thể chính là phu nhân Landon."
Những sợi tóc dài trong nước càng chứng thực điều này.
Cảnh Thanh Hà: "..."
Vãi.
"Bà ta đến tìm không phải chúng ta, mà là một người từng ở đây." Cô nói: “Đương nhiên, chính là nhà dân tộc học kia."
"E rằng bà ta vẫn luôn lặp lại những việc đã làm năm xưa, chúng ta thuần túy là bị vạ lây."
Cái này… cái này...
Một con ma nữ chết đuối đêm đêm lảng vảng trong nhà trọ lặp lại hành vi báo thù năm xưa, Cảnh Thanh Hà càng nghĩ càng cảm thấy cả người không ổn.
"Vậy chúng ta mau chóng ra khỏi căn phòng này thôi." Anh ta khổ sở nói: “Chỗ này bất ổn quá rồi, biết đâu lát nữa bà ta còn quay lại xem thì sao?"
"Chỗ này không ổn, nhưng không hoàn toàn là vì lý do anh nói."
Lâm Dữu lắc đầu: “Anh quên rồi à, căn phòng này còn từng có một người chết."
Vị học giả dân tộc học bị bà chủ gϊếŧ chết vẫn còn ở lại đây.
Ngay khi nhận ra ý nghĩa trong lời nói của cô, lại nghe thấy tiếng động nhỏ phía sau lưng, cả sống lưng Cảnh Thanh Hà đều tê dại.
Anh ta chậm rãi quay đầu lại.
Hai người đều đứng quay lưng về phía giường, mà giờ phút này, chiếc chăn bông vốn đang phẳng phiu trên giường lấy một điểm ở giữa làm trung tâm, phồng lên từng chút từng chút một.
Theo sự phồng lên này, dưới chăn bông dần dần hiện ra hình người. Thứ đó chậm rãi ngẩng đầu, như cảm nhận được điều gì đó, nghiêng đầu về phía bọn họ, ngọ nguậy bò về phía mép giường.
Trong phòng im lặng đến mức chỉ còn tiếng sột soạt của chăn bông và ga giường cọ xát vào nhau.
Cảnh Thanh Hà chỉ cảm thấy lông tóc dựng ngược, ngay khi sợi dây lý trí sắp đứt, anh ta chuẩn bị trực tiếp kéo đồng đội bên cạnh chạy trốn thì…
"Xem kìa, dịch vụ chu đáo thật, nguồn tin tình báo tự động đưa đến tận cửa." Lâm Dữu hài lòng cười, xoa tay chuẩn bị: “Nào, ra tay thôi."
Cảnh Thanh Hà: "..."
Cảnh Thanh Hà: "?????????????"