Chương 38: Gϊếŧ ngược (3)

Tôi nghe thấy tiếng động trong hành lang ngày càng gần ngày càng gần ngày càng gần, bà ta trở về để báo thù chúng tôi nhưng tôi…]

Nhật ký dừng lại ở đây.

“Landon là họ của chủ nhà trọ nhỉ? Bọn họ không chỉ đơn thuần là những kẻ gϊếŧ người hàng loạt.” Cô dừng lại rất lâu ở trang cuối cùng này, Cảnh Thanh Hà cũng cùng xem một cách nghiêm túc hồi lâu, vẻ mặt đầy khó hiểu nói: “Gϊếŧ những vị khách kia là để ‘hiến tế’?”

“Gần như vậy.”

“Vị nhà dân tộc học này.” Lâm Dữu dùng đốt ngón tay gõ gõ cuốn sổ nhỏ bọc da dê: “Cuốn sách nhặt được từ nhà kho bỏ hoang của người bạn có lẽ ghi chép về một nghi lễ tà giáo nào đó. Xem nhật ký, ông ta biết nó rất nguy hiểm, nên ban đầu đã từ chối yêu cầu của ông chủ.”

“Nhưng ông chủ đã trộm sách đi.”

Cảnh Thanh Hà suy tư nói: “...Còn không biết thuyết phục ông ta thế nào, khiến ông ta đồng ý để cùng ông chủ tham gia nghi lễ này.”

“Chắc đến tám phần là vì nghiên cứu của ông ta.” Lâm Dữu cười khẩy một tiếng: “Thấy nghiên cứu nhiều năm của mình có khả năng được thực hành thì hiếm có như thế nào? Chỉ vì vậy mà trơ mắt mặc kệ bọn họ gϊếŧ nhiều khách trọ như vậy, người này cũng không phải là người tốt gì.”

Những vị khách bị sát hại vì một nghi lễ tà giáo thật là xui xẻo, theo những tin tức mất tích kia, tổng cộng có đến hơn hai mươi người.

“Lại nói tiếp, những ngày giữa ngày 26 tháng 7 và ngày 2 tháng 8 chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.”

Cô nói: “Đã gϊếŧ nhiều người như vậy, tôi không cho rằng bà Landon sẽ vô duyên vô cớ tỉnh ngộ.”

Cô có dự cảm liên quan đến nội dung cụ thể của nghi lễ đó.

Đáng tiếc những trang nghi là ngày tiến hành nghi lễ cũng giống như những chỗ khác, bị vấy bẩn đến mức không nhìn rõ một chữ nào.

Lâm Dữu đang mải mê suy nghĩ, chợt nghe thấy Cảnh Thanh Hà vẫn lật đi lật lại cuốn nhật ký kia ngập ngừng lên tiếng: "Sao tôi càng đọc càng thấy đoạn cuối này quen quen thế nhỉ..."

"...!"

Ý nghĩ chợt lóe lên như tia chớp, Lâm Dữu giật mình, lại nhìn về phía cửa.

"Căn phòng này." Cô lẩm bẩm: “Trước đây là phòng của nhà dân tộc học kia."

Lâm Dữu ngước mắt nhìn Cảnh Thanh Hà: “Anh nói xem ông ta chết như thế nào?"

Chữ viết còn viết được một nửa thì vội vàng dừng lại, xem nội dung thì không giống như ông ta chưa viết xong đã tự bỏ chạy, kết cục có thể đoán được là không thoát khỏi chữ "lạnh".