Chương 37: Gϊếŧ ngược (2)

Tay nắm bằng đồng đã biến dạng nghiêm trọng, còn lưu lại hai ba dấu vân tay, lơ lửng chực rơi bên mép cửa.

Ước chừng chỉ cần thêm vài lần nữa là rụng hẳn.

Lâm Dữu nghĩ thầm con quỷ này chắc tức đến ngu người rồi, cái khóa cửa này dù vặn hỏng tay nắm cũng không vào được đâu.

“Được rồi.” Cô vỗ tay, đứng dậy: “Về tiếp tục tìm manh mối thôi, không phải nói còn hai cái tủ chưa lục sao?”

Hai cái tủ vừa hay mỗi người một cái, Lâm Dữu liên tiếp kéo ba ngăn tủ trên dưới, ngoài việc tìm được một con dao gấp gọt bút chì ra thì không thu hoạch được gì.

Cô thử vung vẩy hai cái, cảm thấy sức chiến đấu này đáng lo ngại, lại tiu nghỉu ném con dao nhỏ trở lại ngăn tủ.

“Ồ ồ, tôi tìm thấy rồi!” Cảnh Thanh Hà ở bên kia lại có phát hiện mới, anh ta kinh ngạc kêu lên: “Ở đây có một cuốn nhật ký.”

Nhật ký thường là manh mối quan trọng đấy.

Lâm Dữu hứng thú quay đầu lại: “Hả? Ở đâu?”

“Đây này.” Cảnh Thanh Hà rất tự giác, trực tiếp nhét cuốn sổ bìa nâu vào tay cô: “Hình như là ghi chép của một học giả nào đó.”

Vuốt ve bìa sách bọc giấy da dê, Lâm Dữu nhìn thấy dòng chữ viết tay “Đại học XX, Eugene Melville”. Từ vài dòng chữ tóm tắt được ghi ở trang đầu tiên có thể thấy người này là một nhà dân tộc học, nhưng lật xuống dưới nữa, Lâm Dữu không khỏi nhíu mày.

Vết bẩn lớn loang lổ làm đen trang sách, cô nhanh chóng lật qua một lượt, chỉ có sáu bảy trang còn có thể miễn cưỡng nhận ra nội dung ban đầu viết gì.

[Ngày 5 tháng 2, trời nắng

Hôm nay đến cái nhà kho bỏ hoang mà Joe nói trong điện thoại, anh ấy nói là do người thân đã qua đời để lại cho mình. Anh ấy biết tôi đang làm nghiên cứu gì, nói nếu có gì hứng thú thì cứ trực tiếp mang đi.

Lạy Chúa! Tôi thật sự đã phát hiện ra một món đồ tốt ở góc đó, nếu tôi đoán không sai, cuốn sách đó— không, bây giờ kết luận còn quá sớm, mang về xem xét kỹ càng đã.]

Trực giác mách bảo Lâm Dữu cuốn sách này sẽ là trọng điểm.

[Ngày 6 tháng 2, mưa lớn

Trên đường lại đổ mưa to, không còn cách nào, chỉ có thể tạm thời tìm chỗ tá túc.

Vợ chồng Landon kinh doanh nhà trọ đều rất hiền lành, trò chuyện với họ rất vui vẻ, họ nói hoan nghênh tôi ở lại đây thêm hai ngày nữa, tôi cũng đồng ý.

Ông Landon rất hứng thú với cuốn sách tôi mang theo, nói muốn mượn xem, nhưng tôi chỉ có thể tiếc nuối từ chối ông ta, nó không phải là thứ tốt đẹp gì.]

[Ngày 8 tháng 2

… Sách biến mất rồi.]

Tiếp theo là những vết bẩn lớn bị bôi xóa, Lâm Dữu trực tiếp bỏ qua hơn nửa cuốn, tìm đến những dòng nhật ký gần nửa năm sau.

[Ngày 26 tháng 7

Bọn họ đã hiến tế quá nhiều người cho nghi lễ sắp diễn ra vào ngày kia, tôi chắc chắn là bị ma quỷ ám ảnh nên mới đồng ý với đề nghị của Landon…]

[Ngày 2 tháng 8

Bà Landon đột nhiên nhận ra bọn họ đã làm gì, đây là lần đầu tiên bà ta cãi nhau to với chồng mình.

Trước khi bà ta đốt hết mọi thứ, bọn họ đã gϊếŧ bà ta.]

[Ngày 7 tháng 8

Bà ta đã trở lại…