Cảnh Thanh Hà: "Mất tích sau khi vào ở nhà trọ này, vậy có nghĩa là..."
Da đầu anh ta tê dại nhìn vào mẩu báo trong tay Lâm Dữu.
"Một số kẻ gϊếŧ người hàng loạt thích thu thập đồ của nạn nhân làm chiến tích." Lâm Dữu đóng cuốn sổ lại: “Xem ra ông chủ này thích cắt hết các bài báo đưa tin sau đó để làm kỷ niệm."
"Vậy có nghĩa là."
Cô tiếp lời Cảnh Thanh Hà.
"Cho dù nhà trọ này vẫn đang hoạt động bình thường, thì cũng không một vị khách nào có thể sống sót rời khỏi đây."
Cửa sổ đóng kín, cửa phòng khép hờ, một chút hơi lạnh vô cớ dâng lên sống lưng Cảnh Thanh Hà.
"Chúng… chúng… chúng, chúng ta mau ra ngoài đi!" Cứ như thật sự cảm thấy có vô số vong hồn bị gϊếŧ đang nhìn chằm chằm anh ta, Cảnh Thanh Hà như bị kim châm mà bật dậy.
Đánh chết anh ta cũng không muốn ở lại trong phòng của tên sát nhân này thêm nữa!!
"Đừng vội." Lâm Dữu không hề hoảng hốt: “Biết đâu còn có manh mối gì nữa thì sao."
Trong lòng Cảnh Thanh Hà tan nát, chẳng lẽ còn phải điều tra xem ông chủ đã gϊếŧ những vị khách kia như thế nào sao?!
"Vãi chưởng!" Một tiếng chửi rủa từ xa truyền đến cứu vớt anh ta, nhưng nội dung câu nói tiếp theo lại khiến người ta như rơi xuống hầm băng: “Ai khóa cửa chính vậy?!"
Hai người nhìn nhau, đồng thời đứng dậy.
Người đang la hét là Trần Quân, anh ta và Lương Dũng điều tra xong bên phải tầng một, không phát hiện ra manh mối gì nên quay trở lại đại sảnh. Kết quả muốn thử động vào cửa chính thì phát hiện không thể lay động tí nào.
"Chúng tôi chưa xuống dưới đây." Ba đội còn lại đều bị tiếng la hét thu hút quay lại, Tề Lan Lan không vui vẻ lắm khi bị nghi ngờ: “Không phải đội của các anh đến đại sảnh đầu tiên sao?"
Lâm Dữu không có hứng thú tham gia vào cuộc tranh cãi này, cô cũng đi qua vặn thử tay nắm cửa.
Cánh cửa như thể được cố định vào không gian, không hề nhúc nhích.
Đây không giống như là có người khóa cửa.
"Có khi là quỷ làm ấy." Cô tùy tiện nói.
Mọi người: "..."
Câu nói này quả thực là không nói thì thôi, nói ra là kinh thiên động địa.
Mặc dù trong lòng mọi người đều biết rõ nhà trọ này có ma quỷ, nhưng cô nói huỵch toẹt ra là khi chia nhau hành động thì có quỷ đến cũng rất đáng sợ đó!
So với việc này thì thà nghi ngờ là có người nghịch ngợm khóa cửa còn hơn!
"... Thôi được rồi, chuyện cửa chính tạm thời cứ để đó." Lương Dũng ra mặt chủ trì cục diện: “Đội chúng tôi không tìm thấy manh mối gì, những người khác có phát hiện ra gì không?"
"Tôi nói câu này là có nguyên nhân."
Lâm Dữu trao cho Cảnh Thanh Hà một ánh mắt, anh ta đặt cuốn sổ đầy những mẫu tin cắt từ báo lên bàn: “Mọi người có thể so sánh tin tức mất tích trên này với sổ đăng ký nhận phòng ở quầy lễ tân."
"Nói đơn giản thì…." Cảnh Thanh Hà nói: “... Vợ chồng chủ nhà trọ là những kẻ gϊếŧ người hàng loạt, họ biến nơi này thành địa điểm gây án... Sau đó có thể là oán niệm của các nạn nhân tập hợp lại khiến nhà trọ có quỷ."
Mọi người: "..."