Chương 3.2: "Thật trùng hợp."

Phần lớn phụ huynh tham gia hoạt động đều là các bà mẹ, qua mấy vòng thi đấu số người còn lại không nhiều lắm. Cuối cùng tất cả những người đang chờ đợi cùng nhau lên sân khấu.

Đàm Hữu được Đàm Doanh bế, một tay túm tóc Đàm Doanh một cái tay khác chỉ về phía Bạc Thanh Xuyên.

"Cô ơi, bên kia! Đi bên kia đi!" Cậu bé nhớ cô mình nhìn chằm chằm Bạc Như Ý, rõ ràng là muốn tới đó!

Đàm Doanh bị Đàm Hữu túm tóc đau điếng, cô hít một hơi thật sâu rồi đi về phía Bạc Thanh Xuyên. Tổ này chủ yếu là các mẹ, động tác không mạnh mẽ như đàn ông, chẳng mấy chốc đã có người mệt mỏi cuối cùng bị người bên cạnh cướp mất vòng hoa.

Bạc Như Ý không cướp được vòng hoa của các bạn nhỏ khác, một tay cô bé ôm Bạc Thanh Xuyên tay còn lại che vòng hoa trên đầu mình, giống như làm vậy là có thể tránh bị người khác cướp mất.

"Người tới, người tới!" Tiếng kêu của Bạc Như Ý có chút căng thẳng, Bạc Thanh Xuyên ngước mắt lên liền chạm phải ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Đàm Doanh, sắc mặt cô hơi trầm xuống.

Đàm Doanh rốt cuộc muốn làm gì?

Thấy hai mẹ con Bạc Thanh Xuyên đến gần, Đàm Hữu bắt đầu duỗi tay giật lung tung.

Bạc Thanh Xuyên bế Bạc Như Ý liên tục lùi sang một bên còn Đàm Doanh lại từng bước ép sát. Bạc Như Ý ban đầu vẫn duy trì trạng thái phòng thủ nhưng thấy khóe môi mẹ mím chặt giống như muốn cùng người kia vạch rõ ranh giới, cô bé cũng bắt đầu vươn tay về phía Đàm Hữu chộp tới.

Đàm Hữu không nghĩ tới Bạc Như Ý sẽ phản công, lập tức ngây người.

Ánh mắt Đàm Doanh lướt qua nốt ruồi ở khóe mắt Bạc Thanh Xuyên, một vài mảnh ký ức vụn vặt chợt lóe lên trong đầu, chỉ trong chớp mắt liền tan biến. Chính vì giây phút sững sờ này vòng hoa đã bị Bạc Như Ý cướp được, hai cô cháu nhà họ Đàm sớm phải rời khỏi sân khấu.

Cho đến khi bị thả xuống Đàm Hữu vẫn chưa kịp phục hồi tinh thần.

Trước khi cậu bé kịp mếu máo tủi thân đến muốn khóc Đàm Doanh đã mở miệng trước một bước: "Đàm Hữu, con phải đối mặt với vấn đề của chính mình, con còn không bằng một cô bé nhỏ hơn mình, có thể diện để khóc sao?" Lời này vừa nói ra Đàm Hữu liền cố nén nước mắt trở lại.

Tiết mục tiếp theo Đàm Doanh vẫn muốn đến gần Bạc Như Ý nhưng Đàm Hữu sống chết không chịu. Cuối cùng cô chỉ có thể tiếc nuối nhìn về phía Bạc Thanh Xuyên.

"Cô ơi, sao cô cứ nhìn Bạc Như Ý vậy?" Sau khi cảm xúc bình ổn, Đàm Hữu chớp chớp mắt tò mò hỏi.

"Bạc Như Ý? Cô bé tên là Bạc Như Ý? Cái tên rất hay." Đàm Doanh mỉm cười nói.

"Mẹ nói con cũng có một em gái tên là Như Ý." Đàm Hữu nhỏ giọng lẩm bẩm.

Đàm Doanh liếc mắt lườm cậu bé một cái nói: "Con có em gái khi nào? Đừng có ở đây nói linh tinh." Anh chị cô nói một mình Đàm Hữu đã quá mệt, không muốn có đứa thứ hai.

Đàm Hữu cũng chỉ là nghe ba mẹ nói chuyện, không nhớ rõ sự việc cụ thể, chỉ nhớ được hai chữ "Như Ý".

"Như Ý, mẹ cậu thật lợi hại!"

"Mẹ cậu ấy là tiên nữ, chắc chắn lợi hại rồi."

"Tớ muốn đổi ba tớ lấy mẹ cậu."

Các bạn nhỏ ngồi một chỗ nghỉ ngơi, Bạc Như Ý nghe các bạn nói mà khúc khích cười, cô bé chớp chớp mắt: "Tớ cũng không nghĩ mẹ tớ lợi hại như vậy, tớ còn tưởng sẽ là người về cuối cùng!"

"Lần sau mẹ cậu còn đến không?" Một bạn nhỏ tò mò hỏi.

Bạc Như Ý lập tức nhíu mày, kỳ thật mẹ cô rất bận. Cô bé lén lút nhìn về phía Bạc Thanh Xuyên, không nghĩ tới Bạc Thanh Xuyên cũng đang mỉm cười nhìn mình, tức khắc mặt đỏ bừng chạy về phía Bạc Thanh Xuyên, dang tay ôm lấy Bạc Thanh Xuyên, ghé tai hỏi nhỏ: "Hoạt động lần sau mẹ có đến nữa không?"

Giọng trẻ con mềm mại chất chứa mong chờ.

Bạc Thanh Xuyên trong lòng mềm nhũn, vươn tay ôm chặt Bạc Như Ý, trịnh trọng nói vào tai cô bé: "Mẹ sẽ đến." Ánh mắt cô u ám, khóe mắt khẽ liếc nhìn Đàm Doanh, có chút không cam lòng. Cảm xúc này bị áp xuống làm lòng cô chua xót, khoảnh khắc mờ mịt dâng lên trong chốc lát. Nhưng... rõ ràng đây là con đường cô tự mình lựa chọn, làm sao có thể trách người khác?

Cảm xúc bi quan không ở lại trong lòng Bạc Thanh Xuyên quá lâu.

Hoạt động ở nhà trẻ Tinh Hỏa kéo dài nửa ngày, Kỳ Cảnh không thể đi cùng hai mẹ con Bạc Thanh Xuyên nhưng vẫn dành thời gian đến đón họ. Bạc Như Ý một tay nắm tay Bạc Thanh Xuyên một tay cầm tay Kỳ Cảnh hưng phấn kể cho Kỳ Cảnh nghe thành quả của mình. Ánh mắt Kỳ Cảnh dịu dàng nhìn Bạc Như Ý, thỉnh thoảng cười phụ họa vài câu.

Bạc Thanh Xuyên cụp mắt xuống, lông mi khẽ rung.

"Lần sau dì Kỳ sẽ đi cùng, Thanh Xuyên, cậu nói có phải không?" Kỳ Cảnh mỉm cười nói.

Bạc Thanh Xuyên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Kỳ Cảnh một cái rồi gật đầu, ánh mắt lướt qua Kỳ Cảnh vô tình dừng lại trên hai người phụ nữ đang tranh cãi phía sau, cô không khỏi nhíu mày.