Các tiết mục hoạt động khá phong phú, phụ huynh được tự do lựa chọn ba tiết mục.
Sau khi giáo viên giới thiệu xong quy tắc, phụ huynh phải đưa con mình đi đăng ký ở các khu vực thi đấu.
"Cô ơi! Chúng ta tham gia trò chơi hai người ba chân nhé!" Đàm Hữu kéo tay áo Đàm Doanh, đôi mắt sáng long lanh hứng khởi. Cậu bé đã lựa chọn các tiết mục từ trước, ở nhà còn tập luyện không ít lần, chỉ tiếc là với mẹ mà không phải là cô.
"Chúng ta không tập luyện cùng nhau, chắc chắn là sẽ về cuối cùng." Đàm Doanh không chút để ý liếc mắt nhìn Đàm Hữu một cái, mở miệng nói.
Đàm Hữu mếu máo có chút không vui, cậu bé nắm tay Đàm Doanh đảo mắt nhìn quanh giống như muốn lựa chọn tiết mục khác. Nhưng Đàm Doanh không cho cậu bé cơ hội lựa chọn, nhanh tay kéo đi đến khu vực thi đấu tiết mục "Bạn ném, tôi bắt".
Luật chơi rất đơn giản, trẻ con ném bóng, phụ huynh dùng sọt bắt lấy, tổng cộng có mười hai quả bóng, ai bắt được nhiều nhất sẽ là người chiến thắng.
Lúc Đàm Doanh cùng Đàm Hữu đi đến đã có bốn năm gia đình đứng ở đó.
Bạc Thanh Xuyên đứng một mình, tay áo cô xắn lên để lộ cánh tay dài trắng nõn, Đàm Doanh nhàn nhạt liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, đi tới chỗ trống bên cạnh Bạc Thanh Xuyên, thấp giọng nói: "Bạc tiểu thư, thật trùng hợp."
Sắc mặt Bạc Thanh Xuyên không thay đổi.
Chỉ là đối với câu "Thật trùng hợp" của Đàm Doanh trong lòng Bạc Thanh Xuyên sinh ra chút hoài nghi. Lúc đầu gặp có thể coi là trùng hợp, nhưng hiện tại... Khu vực này chỉ có vài người cũng coi là trùng hợp sao?
Giọng điệu của Đàm Doanh xa lạ như đối với một người không quen biết.
Bạc Thanh Xuyên nhướng mắt nhìn đôi mắt trong trẻo trên khuôn mặt quen thuộc kia một lát, trả lời cho có lệ: "Thật trùng hợp."
Có lẽ đây là lựa chọn của Đàm Doanh, chặt đứt quá khứ, coi nhau như người xa lạ không quen biết.
Trong mắt Đàm Doanh, hai người họ không thân thiết, chỉ là lần đầu tiếp xúc. Thấy dáng vẻ Bạc Thanh Xuyên không mấy hứng thú, Đàm Doanh cũng không tự rước lấy gượng gạo.
Tiếng còi sắc nhọn vang lên báo hiệu trận đấu bắt đầu.
Bạc Như Ý thấy Bạc Thanh Xuyên vẫn đứng ngẩn người trong khi các bạn nhỏ khác đã bắt đầu ném bóng thì sốt ruột gọi: "Mẹ ơi, bắt đầu bắt bóng!" Giọng cô bé chìm nghỉm giữa tiếng reo hò phấn khích của các bạn khác.
Đàm Doanh khẽ cười một tiếng, hơi nghiêng người về phía Bạc Thanh Xuyên, mở miệng nói: "Bạc tiểu thư, con gái cô gọi kìa." Đúng lúc ấy Đàm Hữu tung một quả bóng tới, quả bóng phát sáng nảy vài lần trên mặt đất rồi lăn sang một bên. Đàm Hữu mở to mắt, miệng mếu máo như sắp khóc đến nơi.
Bạc Thanh Xuyên lấy lại tinh thần, giơ cao chiếc sọt nhựa trong tay. Nhìn khuôn mặt nhỏ căng thẳng của Bạc Như Ý cô cũng có chút lo lắng. Xung quanh, tiếng reo hò vui sướиɠ hoặc tiếc nuối của các bạn nhỏ vang lê, cô nín thở chờ đợi, đứng vững gót chân. Quả bóng vẽ một đường cong giữa không trung, rơi vào sọt nhưng vẫn chưa xong vì bóng có độ nảy, chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ bật ra ngoài. Kỹ năng vận động của Bạc Thanh Xuyên cũng không tính là giỏi nhưng vì cô thường xuyên tập thể hình nên hoạt động này vẫn tạm ứng phó được. Một quả, hai quả đều vững vàng rơi vào trong sọt, trên mặt hai mẹ con lộ vẻ vui mừng.
Thế nhưng quả bóng thứ ba lại không may mắn như vậy, trước ánh mắt tiếc nuối của Bạc Như Ý, quả bóng nảy ra ngoài cuối cùng lăn từ trên xuống dưới rồi nằm yên một chỗ. Tâm trí Bạc Thanh Xuyên dồn hết vào quả bóng nên không để ý đến Đàm Doanh ở bên kia.
Khóe mắt Đàm Hữu đã ngấn nước, hận không thể ngay lập tức về nhà mách ông bà.
Thật ra cũng không phải Đàm Doanh cố ý như vậy, cô thực sự không thích vận động. Hơn nữa, cô cũng không thường xuyên chơi cùng cháu trai thì làm sao có thể có sự ăn ý? Năm quả bóng bắt được một quả đã là may mắn lắm rồi.
Đến khi hoạt động kiểm kê kết thúc, Đàm Doanh và Đàm Hữu chỉ bắt được hai quả cùng một gia đình khác đồng hạng chót bảng.
Mặt Đàm Hữu đỏ bừng, thấy cô mình vẫn luôn nhìn cô bé bên cạnh, cậu bé càng thêm tức giận cuối cùng òa khóc nức nở.
Bạc Thanh Xuyên cách bọn họ không xa, thấy Đàm Hữu nước mắt lưng tròng vẻ mặt đáng thương liền cau mày lại. Cô đưa tay ôm Bạc Như Ý vào lòng lặng lẽ tránh xa Đàm Doanh.
"Mẹ ơi, sao anh kia lại khóc?" Bạc Như Ý lén liếc mắt nhìn Đàm Hữu một cái rồi nhỏ giọng hỏi. Nhưng không đợi Bạc Thanh Xuyên trả lời, ánh mắt cô bé lại dời đi chỉ vào một bạn nhỏ đang được phụ huynh bế chạy tới chạy lui trong sân nói: "Mẹ ơi, con muốn tham gia trò chơi này."
Bạc Thanh Xuyên nhìn Bạc Như Ý, ánh mắt dịu dàng như nước, nói: "Được." Trò chơi này tiêu hao thể lực hơn rất nhiều. Phụ huynh ôm con nhỏ đội vòng hoa trên đầu, chạy qua lại trong sân, trong khi các bạn nhỏ cũng được giao một nhiệm vụ quan trọng là cướp vòng hoa từ người khác. Trong trò chơi này các bạn nhỏ được ba bế rõ ràng chiếm lợi thế hơn.
Trong khi đợi nhóm trước kết thúc thi đấu, Bạc Thanh Xuyên và Bạc Như Ý ngồi một bên nghỉ ngơi.
Thấy Đàm Doanh dắt Đàm Hữu vẻ mặt tủi thân đi tới, ánh mắt Bạc Thanh Xuyên hơi trầm xuống, môi khẽ lẩm bẩm nhưng cuối cùng vẫn không nói một lời, quay người giả vờ như không nhìn thấy.
"Con xem, lần này thắng thua đều do các bạn nhỏ quyết định, thua chớ trách cô." Đàm Doanh cúi đầu nói với Đàm Hữu.
Đàm Hữu hừ một tiếng, quay đầu đi không thèm để ý đến cô.
Đàm Doanh lại nói: "Con mà là con gái thì thật tốt, con gái nhẹ hơn nhiều."
Lúc này Đàm Hữu tức giận dậm chân, hét to: "Con sẽ về mách ông bà!"
Đàm Doanh vươn tay búng nhẹ vào giữa trán cậu bé, cười nói: "Đồ mách lẻo!"