Chương 2.2: "Hẹn gặp lại"

"Đàm Hữu, con còn ồn ào nữa là cô đi luôn đấy, có thời gian rảnh thà chơi game còn hơn." Một giọng nói mang theo vài phần không kiên nhẫn vang lên lập tức khiến những phụ huynh xung quanh chỉ trỏ bàn tán.

"Cậu bé kia là thiếu gia nhà họ Đàm."

"Người kia là Thiếu phu nhân nhà họ Đàm sao?"

"Không phải, Thiếu phu nhân tôi đã gặp rồi, đây hẳn là Đại tiểu thư nhà họ Đàm, là ngôi sao nổi tiếng nên mới đeo kính râm."

"A? Nghe nói mẹ của bạn cùng lớp Nhuế Nhuế hình như cũng là ngôi sao nổi tiếng phải không?"

Đủ loại lời xì xào bàn tán lọt vào tai, Bạc Thanh Xuyên liếc mắt nhìn Đàm Doanh một cái rồi thản nhiên thu hồi mắt.

Đàm Doanh tháo kính râm xuống, tiện tay nhét vào túi quần.

Cô không có chút kiên nhẫn nào để tới nhà trẻ xem mấy nhóc tì lùn tịt này. Chỉ là do anh trai và chị dâu đều bận nên cô đành phải hy sinh kỳ nghỉ hiếm hoi để đi cùng cháu trai.

Đôi mắt cô hẹp dài, môi mỏng mím chặt, sự thiếu kiên nhẫn gần như viết rõ trên mặt.

Cả người cô toát ra một loại khí chất "người sống chớ lại gần", khiến cho số phụ huynh lẻ loi một mình ở nhà trẻ ngoài Bạc Thanh Xuyên còn có thêm một người khác.

Đàm Doanh trong lòng âm thầm oán giận, đang định xem điện thoại, đột nhiên nhìn thấy dưới tán cây có một bóng dáng quen thuộc.

Bạc Thanh Xuyên? Hay là nhìn nhầm rồi? Cô có chút tò mò, bước sang ngang hai bước, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt điềm tĩnh của Bạc Thanh Xuyên. Đàm Doanh hơi ngẩn ra, một lát sau khóe môi khẽ cong lên.

Cô biết Bạc Thanh Xuyên, nhưng trong trí nhớ của cô chỉ là qua màn ảnh và vài tin tức nhỏ lẻ. Cô và Bạc Thanh Xuyên chưa từng hợp tác. Trước đây từng có cơ hội nhưng không hiểu vì sao mọi chuyện đã được thỏa thuận xong xuôi, Bạc Thanh Xuyên lại bất ngờ từ chối. Việc đó Đàm Doanh cũng không để tâm, chỉ là hôm nay vô tình gặp được Bạc Thanh Xuyên, ký ức chôn sâu lại giống như thủy triều dâng lên.

Bạc Thanh Xuyên không chủ động, cô cũng sẽ không chủ động tới bắt chuyện, chỉ lặng lẽ quan sát tầm mắt Bạc Thanh Xuyên, muốn biết rốt cuộc ai là con gái của cô ấy.

Bạc Thanh Xuyên tính tình điềm đạm, nhã nhặn, lịch sự nhưng dung mạo lại mang vài phần quyến rũ, khi cười đuôi mắt lại cong lên có chút phong tình. Nhưng lúc bình thường dung mạo và khí chất của cô lại trở nên lạnh nhạt.

Đàm Doanh thường xuyên bị đem ra so sánh với Bạc Thanh Xuyên, cũng biết fans của Bạc Thanh Xuyên thích nhất câu: "Muốn hôn môi nữ thần có nốt ruồi nơi khóe mắt."

Không đến hai phút, Đàm Doanh đã nhìn ra Bạc Như Ý trong đám đông.

Chủ yếu là vì mẹ con hai người mặc đồ đôi, muốn không thấy cũng khó.

"Cô ơi, cô đang nhìn gì thế? Mau đi thôi!" Đàm Hữu lại chạy tới kéo tay áo Đàm Doanh.

Đàm Doanh hít sâu một hơi, nhíu mày nói: "Con xem các bạn nhỏ khác đều tự chơi, sao con lại không được?"

Đàm Hữu: "..."

Tiểu thiếu gia nhà họ Đàm bị Đàm Doanh mắng như vậy, ấm ức trở về chỗ của mình.

Đàm Doanh nhìn Bạc Như Ý không chớp mắt.

Cô theo bản năng đưa tay ấn đầu nhưng vô tình ấn phải miệng vết thương, đau đến hít hà một hơi. Chính cú đau này làm cô nhớ ra đã từng gặp cô bé đáng yêu này ở đâu rồi, còn không phải là cô bé xin lại máy bay giấy ở công viên sao?

Chẳng trách cảm thấy có chút quen mắt, thì ra là con gái của Bạc Thanh Xuyên.

Ban đầu Bạc Thanh Xuyên không để ý đến Đàm Doanh, nhưng thấy cô đứng yên không nhúc nhích, tầm mắt giống như nhìn về phía Như Ý, trong lòng lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Trước đó đã có giao ước, chẳng lẽ cô ấy đổi ý? Cô chưa từng tới nhà trẻ, không biết Đàm Hữu cũng học ở đây. Nếu biết có lẽ đã không chọn nhà trẻ này, cô nhíu mày, lặng lẽ tiến lên chặn tầm mắt của Đàm Doanh.

Đưa tay vén nhẹ sợi tóc hơi xoăn ra sau tai, cô mỉm cười nói: "Xin chào, Đàm tiểu thư."

Đàm Doanh nghe thấy giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Bạc Thanh Xuyên, có chút hơi kinh ngạc nhưng không để lộ cảm xúc gì, chỉ gật gật đầu, lễ phép đáp lại: "Bạc tiểu thư."

Bạc Thanh Xuyên nhíu mày.

Cô cảm thấy thái độ Đàm Doanh có gì đó không đúng, nhưng lại nghĩ có lẽ nhiều năm không gặp, tính tình cô ấy đã thay đổi.

Trong lúc tâm tư cô đang rối bời, giọng nói của giáo viên nhà trẻ vang lên.

Đàm Doanh nhướng mày, nở nụ cười rạng rỡ, nói một câu "Hẹn gặp lại", rồi chuyển hướng đi về phía Đàm Hữu.

Dưới tiếng loa thúc giục các phụ huynh đang đứng rải rác ở các nơi chậm rãi quay về bên cạnh con mình.

"Mẹ." Bạc Như Ý kéo tay Bạc Thanh Xuyên, nhỏ giọng gọi. Đôi mắt trong veo sáng ngời giống Đàm Doanh năm xưa đến bảy tám phần.

Trong lòng Bạc Thanh Xuyên cất giấu sự tình, nụ cười có chút gượng gạo. Trên sân khấu giáo viên đang nói về thể lệ cuộc thi, cô đưa tay đặt lên môi Bạc Như Ý, nhẹ nhàng "Suỵt" một tiếng.

Dưới sân khấu các phụ huynh khác hiển nhiên đã tham gia nhiều lần nên lúc giáo viên phổ biến quy tắc chẳng mấy ai thật sự chăm chú lắng nghe. Bạc Thanh Xuyên nhíu chặt mày, cô rất ít tham gia các hoạt động của con, sao có thể bỏ lỡ cơ hội này?

"Mẹ, con đều biết rồi." Bạc Như Ý cười khẽ, giọng nói giấu đi vẻ đắc ý.

Bạc Thanh Xuyên nghe xong lời này trong lòng lại bỗng dưng nhói đau.

Con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô chưa làm tròn bổn phận làm mẹ.

Những điều con gái nói cho các bạn nhỏ khác nghe, không phải chuyện cô thường làm nhưng lại được cô bé ghi nhớ trong lòng. Bạc Thanh Xuyên nhíu mày chặt hơn, liếc mắt nhìn Đàm Doanh một cái, thấy dáng vẻ lười nhác, hồn nhiên, bỗng nhiên cảm thấy quyết định của mình vô cùng chính xác.