Chương 2.1: "Hẹn gặp lại"

Trong nhà lưu giữ ảnh chụp chung với Đàm Doanh cũng không phải vì cô còn tình cảm, mà chỉ bởi cô không muốn giấu giếm Bạc Như Ý.

Chỉ là Bạc Như Ý hiển nhiên không mấy để tâm hoặc cũng chưa thật sự hiểu rõ chuyện này, chỉ đơn giản coi Đàm Doanh là một người bình thường.

Nghe Bạc Như Ý nói xong, Bạc Thanh Xuyên có chút buồn cười, dịu dàng hỏi: "Vậy Như Ý có gọi không?"

Đôi mắt thông minh của Bạc Như Ý khẽ sáng lên, gật đầu: "Gọi." Một lát sau lại bổ sung nói: "Vậy thì mẹ chính là dì lớn."

Bạc Thanh Xuyên: "..."

Đứa trẻ này thật biết tưởng tượng.

Cô đưa Bạc Như Ý trở về phòng, dỗ cô bé ngủ rồi mới quay lại phòng khách xem điện thoại. Dưới ánh đèn, nửa khuôn mặt cô chìm trong bóng tối, hàng mi dài như bàn chải mỗi lần chớp mắt lại quét xuống một bóng mờ mỏng manh.

Sau bốn năm lăn lộn trong vũng lầy của giới giải trí, Bạc Thanh Xuyên cũng đã có chỗ đứng vững vàng. Cô có tác phẩm, có các giải thưởng danh giá, đã không cần lo lắng chuyện con gái bị tung ra sẽ ảnh hưởng đến tương lai của mình.

Nhìn bình luận phía dưới, cô nhẹ nhàng thở dài một hơi, tiện thể đem gạt bỏ những chuyện vặt ấy đi thật xa.

Thời gian này cô đang nghỉ ngơi, vừa lúc nhà trẻ có một buổi hoạt động dành cho phụ huynh và các bé. Trước kia đều là Kỳ Cảnh hoặc bảo mẫu sẽ thay cô, thậm chí có lần không có ai tham gia. Là một người mẹ, cô đã không làm tròn bổn phận của mình, bỏ lỡ nhiều dịp quan trọng trong quá trình trưởng thành của con gái. Nếu lúc trước không phải... Ánh mắt Bạc Thanh Xuyên buồn bã, cô nhanh chóng thu lại cảm xúc đau lòng chợt lóe qua, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh.

Tóm lại, sự tồn tại của con gái đã không còn là bí mật. Tảng đá lớn trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống, cô biết lần này mình không còn phải lo sợ quá nhiều.

Thứ sáu.

Nhà trẻ Tinh Hỏa đã treo băng rôn và bong bóng.

Ban đầu Kỳ Cảnh cũng định cùng Bạc Thanh Xuyên tham gia hoạt động của nhà trẻ, nhưng cô không chỉ có một nghệ sĩ là Bạc Thanh Xuyên, Bạc Thanh Xuyên nghỉ phép thì cô cũng không thể nào rảnh rỗi.

Bạc Thanh Xuyên đã tỉ mỉ chọn lựa nhà trẻ này, cách nhà không xa, môi trường, không khí và an ninh đều đứng đầu Thẩm Thành. Bạc Thanh Xuyên không có ý định truy cứu chuyện họ làm lộ thông tin riêng tư của mình, nhưng người phụ trách nhà trẻ đã chủ động tìm đến.

"Thật xin lỗi, Bạc tiểu thư, đây là sơ suất của chúng tôi. Giáo viên để lộ tin tức đã bị cho thôi việc." Người nọ hướng Bạc Thanh Xuyên cúi người, vẻ mặt đầy xin lỗi.

Bạc Thanh Xuyên cũng không muốn làm người kia khó xử, chỉ nhẹ nhàng nói một tiếng: "Không sao."

Bạc Như Ý ở nhà trẻ được các bạn rất yêu quý, vừa ngồi xuống đã có mấy bạn nhỏ vây quanh. Một cậu bé mập mạp vươn tay kéo bím tóc nhỏ của Bạc Như Ý, lập tức bị cô bé bên cạnh đánh một cái vào tay. Cô bé tò mò nhìn mẹ của Bạc Như Ý, phấn khích hỏi: "Như Ý, mẹ cậu là ngôi sao nổi tiếng phải không?"

"Mẹ Như Ý là tiên nữ, tớ đã nhìn thấy trên TV." Cậu bé mập mạp la lớn.

Cách đó không xa, một bé gái khác nghe thấy liền bước nhanh đi tới trước mặt Bạc Như Ý, lớn tiếng nói: "Như Ý không có ba!"

Suy nghĩ của hai bạn nhỏ lập tức bị cô bé kia lôi đi lệch hướng, giờ phút này đều cau mày. Vẫn là cậu bé mập mạp lên tiếng: "Vậy thì tớ nhường ba cho Như Ý."

Bạc Như Ý đảo đôi mắt tròn xoe, nhìn cô bé vừa hùng hổ xông tới hỏi: "Ba cậu có biết làm điểm tâm ngon không?"

Cô bé kia sửng sốt, lắc lắc đầu.

"Ba cậu có giúp cậu mặc quần áo, sắp xếp cặp sách, tết bím tóc không?"

Cô bé tiếp tục lắc đầu.

"Ba cậu có dạy cậu làm bài tập không?"

Cô bé vẫn lắc đầu, mặt đã đỏ bừng.

Bạc Như Ý nhỏ giọng cười cười, nhìn chằm chằm cô bé kia, nghiêm trang nói: "Thế thì ba cậu vô dụng quá, có ba để làm gì?"

Cô bé kia hiển nhiên không chịu thua, đỏ mặt lớn tiếng hét to: "Ba tớ biết kiếm tiền!"

Bạc Như Ý đứng lên, cũng cất cao giọng nói: "Mẹ tớ cũng biết!"

Cậu bé mập mạp gãi đầu, nói: "Thế thì ba tớ cũng vô dụng, tan làm về nhà nằm trên ghế sofa không nhúc nhích, tớ không cần ba!" Cậu bé nhìn Bạc Như Ý, cầu khẩn nói: "Đổi ba tớ với mẹ cậu đi?"

Bạc Như Ý nói: "Không được! Mẹ tớ là của tớ!"

Bạc Thanh Xuyên đứng gần đó, vừa lúc nghe được toàn bộ cuộc đối thoại.

Cô khoanh tay đứng ở một bên, cách đó không xa là từng nhóm phụ huynh tụ tập, một mình cô nhìn có chút lẻ loi. Cô rất ít khi tham gia hoạt động của nhà trẻ nên không quen phụ huynh nào ở đây, cũng không có ý định tới bắt chuyện, chỉ lặng lẽ quan sát Bạc Như Ý, dần dần hiểu được cuộc sống thường ngày của cô bé ở nhà trẻ.

"Cô ơi, cô đi nhanh một chút, sắp muộn rồi!" Một giọng nói nôn nóng lọt vào tai.

Bạc Thanh Xuyên trong lúc vô tình ngẩng đầu nhìn thoáng qua bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Áo hoodie thể thao màu lam trắng, buộc tóc đuôi ngựa, đeo một chiếc kính râm che nửa khuôn mặt, trên trán còn dán một miếng băng gạc lớn, trông có vẻ kỳ quái. Vẻ kỳ quái này lại thu hút sự chú ý của mọi người nhưng người này lại hồn nhiên không hay biết.