Tháng 5 ở Thẩm Thành, hoa hòe nở trắng đường, người qua lại vội vàng.
Đàm Doanh đeo khẩu trang ngồi trên ghế dài trong công viên ven sông, trán còn quấn băng gạc. Hai ngón tay trắng thon dài kẹp một chiếc máy bay giấy, ánh mắt u ám, vẻ mặt lạnh lùng. Nhìn chiếc máy bay giấy nguyên vẹn, trong lòng cô bỗng dâng lên thôi thúc muốn vò nát nó.
"Tiểu tổ tông của tôi, cô đang ở đâu thế?" Giọng nói của Triệu Hãn Hải vang lên trong điện thoại.
Đàm Doanh chỉ liếc nhìn thoáng qua rồi lạnh lùng ngắt máy.
Cô vừa mới trốn khỏi bệnh viện, mấy ngày hôm trước không may bị ngã đập đầu, giống như đã quên mất một vài chuyện, nhưng cẩn thận nghĩ lại, những chuyện cần nhớ cứ quanh quẩn trong lòng. Cô cười nhạo một tiếng, gạt đi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, chăm chú nhìn chiếc máy bay giấy mà mình vừa nhặt được.
"Dì, dì có thể cho con xin lại chiếc máy bay giấy đó không?" Một giọng nói đột ngột vang lên.
Đàm Doanh ngước mắt lên phát hiện ra hai đứa trẻ, một trai một gái. Thật ra lúc đến công viên này cô đã nghe tiếng trẻ con ồn ào nhưng không mấy để ý. Khi nhìn thấy phía sau hai đứa trẻ là một cô giáo trẻ mặc áo vàng cam đi ra, cô mới nghĩ thầm có lẽ mấy bạn nhỏ ở nhà trẻ nào đó đi chơi công viên.
"Gọi chị." Đàm Doanh mở miệng, nhàn nhạt nói.
Cậu bé lúc đầu mở miệng nói muốn xin lại chiếc máy bay giấy có chút không tình nguyện nhưng cô bé bên cạnh có làn da trắng mịn, hai bím tóc nhỏ, đôi mắt to đen láy, giọng trong trẻo cất tiếng gọi: "Chị."
Đàm Doanh vốn không mấy thích trẻ con nhưng nghe tiếng "chị" này lại không kìm được liếc mắt nhìn về phía cô bé một cái. Cô bé thắt hai bím tóc, da dẻ mịn màng, đôi mắt to trong veo như suối, nhìn có chút quen mắt nhưng nghĩ kỹ lại cảm thấy có chút đau đầu.
Đàm Doanh day day huyệt thái dương rồi đưa chiếc máy bay giấy cho cô bé.
Cô bé có chút sợ hãi, liếc mắt nhìn Đàm Doanh một cái rồi nhanh chóng rời mắt chạy về phía sau cô giáo. Cô giáo nhẹ nhàng sờ sờ bím tóc cô bé, dịu dàng nói: "Máy bay giấy bay đi nhớ nhặt lại, không được vứt rác lung tung."
Bóng cây đổ xuống một mảng đậm, bóng dáng hai người một lớn hai nhỏ dần khuất xa.
Góc Đàm Doanh ngồi lại trở về vẻ yên tĩnh thường ngày, thỉnh thoảng có vài âm thanh ồn ào nhưng lập tức bị gió thổi tan.
Tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập như cơn mưa trút xuống lá chuối.
Đàm Doanh nhíu mày, miễn cưỡng bắt máy, trong giọng nói đã có vài phần không kiên nhẫn.
"Tôi không sao, tôi về nhà rồi. Hiện tại tôi muốn nghỉ ngơi, không nhận các dự án. Còn có mấy người không đâu, không cần quan tâm..."
Cô nói rất nhanh, không cho người đầu dây bên kia có cơ hội nói tiếp, ngắt máy ném điện thoại xuống ghế, lập tức một tiếng "cạch" vang lên.
Lúc từ công viên đi ra, tình cờ cô lại đi ngang qua các bạn nhỏ ở nhà trẻ đang xếp hàng quay về.
Cô bé đáng yêu ban nãy đội một chiếc mũ nhỏ che hai bím tóc nhỏ, đeo một chiếc cặp nhỏ nổi bật giữa đám đông. Tâm trạng Đàm Doanh vốn đang bực bội, bắt gặp nụ cười của cô bé bỗng dưng ngẩn người. Nhìn theo hàng dài đội ngũ đi qua cầu đá rời khỏi công viên, lông mày cô khẽ nhíu chặt lại.
Gần đây có quá nhiều chuyện, hơn nữa Diệp Tử Chân không ngừng quấy rầy, sự cố ngoài ý muốn khiến đầu bị thương cũng coi như cho cô một cơ hội nghỉ ngơi.
Chuyện bị thương lần này chắc chắn không thể giấu được người nhà, chỉ là Đàm Doanh cũng không trở về nhà cũ, chỉ gọi điện báo bình an sau đó quay về căn hộ chung cư nhỏ của mình. Bác sĩ nói cô đã quên một số chuyện nhưng cô im lặng không nhắc tới, coi như chẳng có gì quan trọng.
Nằm dài trên ghế sofa một lúc, nghe tiếng điện thoại rung, Đàm Doanh mới lười nhác cầm lên liếc mắt một cái.
"Có tin hot, mình nghĩ hẳn là cậu sẽ cảm thấy hứng thú."
Tin nhắn là của Diệp Tử Chân.
Đàm Doanh nhíu mày còn chưa kịp trả lời thì bên kia lại gửi tới một đường link. Cô bấm mở ra xem, quả nhiên lại liên quan đến Bạc Thanh Xuyên.
Bạc Thanh Xuyên!
Đàm Doanh lẩm bẩm cái tên này, những bực bội đối với Diệp Tử Chân cũng vơi đi không ít.
Bạc Thanh Xuyên và cô đều là nghệ sĩ của Giải Trí Hằng Duệ, hai người thường xuyên bị đặt lên bàn cân so sánh. Khác với cô, Bạc Thanh Xuyên ra mắt từ năm 17 tuổi, nhờ vai Cửu Vĩ Hồ trong bộ phim Vong Xuyên mà một bước thành sao, nổi tiếng khắp cả nước. Sau đó cô im hơi lặng tiếng, mãi cho đến mấy năm trước đóng vai học tỷ trong một bộ phim thần tượng mới trở lại trước công chúng, được nhiều người gọi là "Nữ thần quốc dân".
Chỉ là khi ấy Bạc Thanh Xuyên đã 24 tuổi, không ít anti-fan mỉa mai rằng cô không còn trẻ nữa, liên tục công kích cô.
Đàm Doanh ghét nhất là bị đem ra so sánh với người khác, bị so sánh với Bạc Thanh Xuyên nhiều lần, trong lòng cô đối với Bạc Thanh Xuyên cũng nảy sinh ác cảm. Giờ nghĩ đến cái tên này, ấn tượng còn sót lại trong đầu cô cũng chẳng mấy tốt đẹp, thậm chí còn muốn gặp mặt buông vài câu mỉa mai châm chọc.