Đêm đó, đèn trong rất nhiều màn ở ký túc xá Nam Thành sáng trưng cả đêm, dì quản lý ký túc xá ba lần bảy lượt đến gõ cửa ra lệnh ép đi ngủ cũng không thể cản được lòng ham học hỏi như chết đói của đám người này. Hôm sau, phần lớn mọi người đều lờ đờ buồn ngủ, mặt mày lờ đờ, thậm chí dưới mắt còn có một quầng thâm mơ hồ, thoạt nhìn rất tiều tụy mệt mỏi, nhưng đồng thời, vẻ mặt lại tràn đầy tự tin mãn nguyện.
Trước khi tiếng chuông báo hiệu bắt đầu thi vang lên, một nhóm người vẫn đang tranh thủ từng giây từng phút xem lại tài liệu.
Vân Tang lại ngủ rất ngon, chưa đến mười giờ đã lên giường ngủ. Tư thế ngủ của hắn vẫn như thường lệ, không hề thay đổi vì những chuyện sắp xảy ra.
Hai tay hắn chắp lại đặt ngay ngắn trên bụng, tiếng hít thở vô cùng nhịp nhàng, gương mặt vô cùng bình yên, nổi bật trên khuôn mặt tuấn tú là đôi môi không mấy huyết sắc, hệt như hoàng tử Bạch Tuyết lặng lẽ ngủ say. Trong sự tĩnh lặng của màn đêm, đường nét ngũ quan tăng thêm vài phần mềm mại, phần nào làm dịu đi vẻ lạnh nhạt thường thấy ban ngày.
Chất lượng giấc ngủ của hắn rất tốt, một khi đã ngủ say, gió thổi sấm đánh cũng chưa chắc đánh thức được.
Đèn phòng hắn vừa tắt, Phó Mỹ Hà cũng không dám làm phiền hắn.
Trong nhà có ba đứa con, ngày mai là thi rồi, Giang Thính có thành tích học tập rất tốt luôn khiến người ta yên tâm, kể cả Giang Yến Hoài lông bông giờ phút này cũng đang ôn bài, chỉ có đứa con trai út vừa đón về là chín rưỡi đã lên giường.
Sự đối lập này quá rõ ràng, khiến Phó Mỹ Hà có chút sầu lo, bà nhịn không được mở nhóm chat bạn thân gồm các phu nhân giàu có của mình, gửi một tin nhắn: "Thành tích của con trẻ không tốt, thằng bé lại không thích đọc sách, bây giờ phải làm sao đây?"
Các phu nhân nhà giàu khác trong nhóm chat trả lời bà: "Con cái đã không muốn học, bà có lo lắng đến mấy cũng vô ích, cứ kệ thằng bé đi. Thằng nhóc nhà tôi cũng không thích đọc sách, nói là cứ nhìn thấy sách là lại đau mắt, đau đầu, cũng không biết ở đâu ra mà lắm bệnh lạ thế."
"Với những gia đình như của mấy người chúng ta, học tập không phải là con đường duy nhất, thành tích có tốt đến mấy cũng chỉ dệt hoa trên gấm. Mỹ Hà, cậu nghĩ thoáng ra đi, cùng lắm thì đợi lên lớp 12, sắp xếp cho thằng bé nhà cậu ra nước ngoài mở mang tầm mắt, nước ngoài có bao nhiêu trường đại học danh tiếng chứ, bỏ tiền ra là học được, đợi Vân Tang mạ vàng về rồi, cậu đưa cho thằng bé mấy công ty nho nhỏ, để thằng bé làm ông chủ không tốt sao?"