Chương 43

(*) Mặt trắng nhỏ: Nguyên văn là “mặt trắng nhỏ”, ý chỉ những chàng trai trắng trẻo xinh đẹp, sống bám vào người khác hoặc được bao nuôi, thường được dùng với ý châm biếm.

Tô Tuyết Âm lắc lắc cánh tay nàng nàng: “Sư tỷ, đừng nói người ta như vậy, không lịch sự.”

Sơ Dao chống nạnh: “Nhưng mà mặt hắn vốn dĩ đã trắng, còn trắng hơn cả ta nữa.”

Tô Tuyết Âm day trán, nói với Tang Niệm:

“Có thể dẫn theo Tạ công tử, nhưng chúng ta cũng không thể đảm bảo hắn có thể vượt qua vòng tuyển chọn đâu, Tiêu Dao Tông chúng ta là đệ nhất tông môn của giới tu tiên, điều kiện tuyển chọn đệ tử rất nghiêm khắc và có nguyên tắc.”

Tang Niệm kỳ quái: “Các ngươi không lo ta bị loại sao?”

Tô Tuyết Âm thành thật nói: “Huynh trưởng của ngươi từng quyên góp cho tông môn chúng ta hai tòa tàng thư các.”

Tang Niệm: “...”

Hèn gì nguyên chủ căn bản không tham gia tuyển chọn cũng có thể thuận lợi bái nhập Tiêu Dao Tông làm đệ tử ngoại môn.

Hóa ra là một chút ân tình của giới tu tiên mà thôi.

Chia tay hai người Sơ Dao, Tang Niệm bước chân nhẹ nhàng, đi thẳng đến viện của Tang Kỳ Ngôn.

Mọi việc tiến triển thuận lợi ngoài dự kiến, tiếp theo, chỉ cần vượt qua cửa ải Tang Kỳ Ngôn, nàng và Tạ Trầm Châu có thể chính thức bước lên con đường đến Tiêu Dao Tông.

Tuy nhiên, còn một việc nữa...

Tang Niệm nhìn quanh cảnh vật xung quanh, âm thầm nắm chặt tay.

Vừa đến cổng viện, đúng lúc Văn Bất Ngữ và Tang Kỳ Ngôn vừa nói vừa cười đi ra, nhìn thấy nàng, đều dừng bước.

Tang Kỳ Ngôn liếc xéo nàng: “Tỉnh rượu rồi?”

Tang Niệm ngượng ngùng: “Hoàn toàn tỉnh táo rồi.”

Tang Kỳ Ngôn không nỡ mắng nàng, cố ý làm mặt lạnh dọa nàng: “Còn có lần sau, sẽ không tha cho muội.”

Tang Niệm liên tục đảm bảo.

“Nói ra thì việc này vẫn là lỗi của sư muội ta.” Văn Bất Ngữ ôn hòa nói: “Muội ấy từ trước đến nay nghịch ngợm, thường xuyên liên lụy đến người khác, thật xin lỗi.”

Tang Niệm cười nói: “Chúng ta tâm đầu ý hợp, sao lại nói là liên lụy.”

“Đa tạ Tang cô nương thông cảm, vậy tại hạ xin phép cáo từ trước.”

Nói xong, Văn Bất Ngữ mỉm cười ra hiệu với nàng, sải bước rời đi.

Tang Kỳ Ngôn nhìn theo bóng lưng hắn, như vô tình cố ý cảm thán:

“Muội vốn nên xứng với một người nhân trung long phượng như vậy, đáng tiếc...”

Tang Niệm coi như không nghe thấy, kéo hắn vào thư phòng.

Tang Kỳ Ngôn khó hiểu: “Xảy ra chuyện gì mà gấp gáp như vậy?”

Tang Niệm “rầm” một tiếng đóng cửa lại: “Ca, muội đến tìm huynh là vì hai chuyện.”

Tang Kỳ Ngôn: “Hai chuyện gì?”

“Chuyện thứ nhất.” Tang Niệm nói: “Có phải có người dâng tặng huynh một kiện linh khí? Có liên quan đến mỏ của nhà chúng ta.”

Tang Kỳ Ngôn nhướng mày: “Tin tức của muội thật nhanh nhạy, hôm qua mới vận chuyển đến, hôm nay đã biết rồi.”

Tang Niệm nghiêm túc nói: “Thứ đó không thể dùng.”

Tang Kỳ Ngôn khó hiểu: “Tại sao?”

Nhất thời Tang Niệm không biết giải thích như thế nào.

Trong nguyên tác, không lâu sau khi Tang Uẩn Linh và Tạ Trầm Châu bái nhập Tiêu Dao Tông, Tang gia liền xảy ra chuyện.