Chương 4: Tôi thích cậu

Ánh nắng chói chang, Tô Thu Thu vô hồn ngồi bên bàn học, tai nghe tiếng bàn tán của các bạn.

Trong trường cao trung Hoa Chấn, ngoài một số học sinh có thành tích xuất sắc, còn có những cậu ấm cô chiêu nhà giàu rảnh rỗi.

Đặc biệt là lớp mà Tô Thu Thu đang học, lại là "con sâu làm rầu nồi canh" của cả trường.

Trong số rất nhiều bạn học con nhà giàu sáng chói, Tô Thu Thu giống như củ cải trắng nghèo hèn giữa một đống nhân sâm vậy.

Và Lục Hiêu chính là củ nhân sâm "bá vương" trong đống nhân sâm đó.

Đám khí đen xung quanh lại lờ mờ quấn lấy cô.

Tô Thu Thu rối rắm ôm lấy cái đầu nhỏ, quay sang nhìn nữ chính gốc của cuốn sách đang ngồi bên cạnh mình.

Nữ chính tên là Đỗ Thiên Thiên, là nữ thần nổi tiếng của trường cao trung Hoa Chấn.

Là tiểu thư xuất thân từ gia đình hào môn, nhưng sau một thời gian, gia đình cô ấy sẽ sa sút, và cô ấy sẽ rơi vào tay nam chính.

Hai người yêu hận ngược nhau, cuối cùng trọng sinh trở lại để "đánh bại" tất cả những kẻ cặn bã trong sách.

Bao gồm cả cô.

Tô Thu Thu: [QAQ.]

"Tôi muốn tặng hoa cúc của tôi cho cậu." Tô Thu Thu ngồi tại chỗ, nhẹ nhàng phát ra âm thanh từ tận tâm hồn tới Đỗ Thiên Thiên ngồi đối diện.

Đỗ Thiên Thiên đang kẻ mắt, tay run lên.

Đường kẻ mắt chạy thẳng lên thái dương.

[Cô bị bệnh à! Đồ biếи ŧɦái chết tiệt!]

Nữ thần kiêu ngạo Đỗ Thiên Thiên khinh bỉ liếc nhìn Tô Thu Thu rồi quay đi.

Tô Thu Thu: [Tôi không, tôi không có! Tôi thật lòng mà!]

Tô Thu Thu cảm thấy mình sống thật mong manh.

...

Hết giờ tự học buổi tối, Tô Thu Thu cố ý đi trên những đoạn đường có đèn.

Cô bước đi trong ánh sáng, khi đi qua ao nhỏ của trường, đột nhiên một người xuất hiện trước mặt cô.

Mặc bộ đồng phục học sinh giống hệt cô, mặt đỏ như đít khỉ.

"Tôi, tôi thích cậu."

Chàng trai với đôi mắt to, lông mày đậm đang tỏ tình với Tô Thu Thu.

Tô Thu Thu khó khăn nhận ra đây hình như là bạn cùng lớp của mình.

Tô Thu Thu nhìn xung quanh.

Trống rỗng, không một bóng người.

Cô lo lắng siết chặt quai cặp sách, ngẩng khuôn mặt nhỏ đeo khẩu trang lên.

Giọng nói nghèn nghẹn truyền ra từ trong khẩu trang: "Cái đó, xin lỗi. Tôi nghĩ chúng ta còn nhỏ, hiện tại nên tập trung vào việc học..."

Nói được nửa câu, Tô Thu Thu thấy đám khí đen dần lan ra phía sau lưng cậu ta, thậm chí cả đèn đường cũng bị bao phủ.

Những lời còn lại của cô bị nghẹn lại trong cổ họng.

Mặt cô tái nhợt, lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ.

Chàng trai đứng trước mặt Tô Thu Thu bị khí đen bao phủ, giọng nói lạnh lẽo: "Thơm quá..."