Thiếu niên ngồi xổm xuống, lặng lẽ nhìn cô.
Xuyên sách một tháng, đối mặt với biết bao lần bị biếи ŧɦái quấy rối, người vốn cô độc không nơi nương tựa là Tô Thu Thu lần đầu tiên cảm thấy an lòng.
Cô túm lấy cánh tay Lục Hiêu, thút tha thút thít khóc, nước mắt còn chưa kịp rơi xuống đã bị Vượng Tài cuốn sạch sành sanh.
Mẹ kiếp, mày không thể đợi một lát rồi hãy cuốn à, lông mi sắp bị mày liếʍ trụi luôn rồi đây này.
Đột nhiên, không gian trước mắt Tô Thu Thu bắt đầu vặn xoắn.
Cô cảm thấy đầu mình đau nhói, đến khi mở mắt ra lần nữa thì phát hiện mình nào có ở văn phòng gì đâu, rõ ràng là đang ở trong tòa ký túc xá bỏ hoang phía đông trường học!
Hóa ra thứ giả danh chủ nhiệm kia không hề đưa cô đến văn phòng, mà là đưa đến tòa ký túc xá bỏ hoang đã được ảo hóa thành văn phòng.
Tòa ký túc xá này đã có mấy chục năm tuổi.
Tường vách loang lổ, cửa sổ lộng gió, dây thường xuân mọc đầy.
Đã là sáu giờ chiều, ráng chiều rực rỡ nhuộm đỏ cả nửa bầu trời.
"Chuyện này là sao?" Tô Thu Thu đôi mắt to sưng đỏ, căng thẳng ôm chặt lấy bắp chân Lục Hiêu.
"Là Mị." Một giọng nói thanh nhã truyền đến.
Tô Thu Thu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam sinh mặc đồng phục, đeo cặp sách đang đi tới.
Tô Thu Thu nhận ra cậu ta.
Nam sinh này tên là Khúc Tiêu Hạng.
Là nam chính của cuốn sách này, một nhân vật truyền kỳ khác của trường cao trung Hoa Chấn.
Nghe nói là một chàng trai truyền kỳ sở hữu đôi mắt âm dương.
Nếu nói Lục Hiêu là máy bay chiến đấu trong giới học tra.
Thì vị nam chính này chính là trực thăng trong giới học bá.
Thân phận của cậu ta là linh môi.
Cái gọi là linh môi chính là người có thể thông thần, thông linh, thông quỷ. Có điều, ở Hoa Quốc, người ta thường gọi họ là đạo sĩ.
Nam chính Khúc Tiêu Hạng mặc chiếc sơ mi trắng chỉnh tề, gương mặt tuấn nhã, môi nở nụ cười.
Cậu ta lấy từ trong túi ra một lá bùa vàng, dán lên khung cửa sổ cũ kỹ.
Cửa sổ trong nháy mắt vặn vẹo, lộ ra một luồng hắc khí, đội lá bùa vàng kia trên đầu, giương nanh múa vuốt hiện rõ hình hài tứ chi.
Chính là thứ lúc nãy giả danh giáo viên chủ nhiệm.
Ồ không, là Mị.
"Ra... ra ngoài rồi sao?" Tô Thu Thu một phen căng thẳng.
Khúc Tiêu Hạng giơ tay, gỡ lá bùa vàng xuống.
Luồng hắc khí kia lao thẳng về phía cậu ta.
Khúc Tiêu Hạng lại dán lên, rồi xé ra, dán lên, xé ra, dán lên...
Con Mị tội nghiệp lúc động lúc dừng, giống hệt như một con rối gỗ bị giật dây.
Tô Thu Thu: "..."
"Cậu đang làm gì vậy?"
Chẳng lẽ đây là phương pháp thu phục quỷ mới nổi sao? Bây giờ mọi thứ đều tiến bộ vượt bậc thế này rồi à?
"Dán lệch rồi."
Nói xong, Khúc Tiếu Hạng không hài lòng lại gỡ ra, con Mị kia đã ở ngay sát sạt, suýt chút nữa là cào trúng mặt cậu ta.
"Chát" một tiếng cuối cùng, lá bùa vàng rốt cuộc cũng thẳng thớm.
Khúc Tiếu Hạng lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Sau đó đột nhiên lại nhíu mày, giúp con Mị có gương mặt mờ mịt nhưng sở hữu mái tóc dài thướt tha kia rẽ ngôi tóc thành năm-năm.
Tô Thu Thu tinh mắt nhìn thấy trên lá bùa vàng kia thế mà còn gắn một cái thước thủy.
Lúc này, giọt nước bên trong đang nằm ngay ngắn chính giữa vạch đỏ.
Tô Thu Thu: Mẹ kiếp, cậu bị ám ảnh cưỡng chế đúng không!
"Mày bị đứt một cánh tay à?"
Khúc Tiêu Hạng liếc nhìn cánh tay phải trống không của con Mị, lấy từ trong cặp sách ra một thanh kiếm gỗ đào, mỉm cười dịu dàng nói: "Phải đối xứng nhé."
"Ái chà, chém hơi quá tay rồi, bên này phải gọt thêm chút nữa."
Mị: Mẹ kiếp, mày thà chém chết tao luôn đi cho rồi.
Tô Thu Thu nhìn không nổi nữa, đây rốt cuộc là loại biếи ŧɦái tuyệt thế gì vậy!
"Cậu tha cho nó đi."
Con Mị nhìn Tô Thu Thu bằng ánh mắt biết ơn, sau đó bị con Vượng Tài đang nổi điên sau lưng Lục Hiêu đớp một miếng nuốt chửng.
Thiếu niên lộ ra ánh mắt mang tính chiếm hữu cực mạnh.
Hừ, dám quyến rũ người phụ nữ của anh à.
Người yếu gà nhất hội Tô Thu Thu: ... Mẹ ơi, con muốn về nhà, hu hu hu.
"Cậu ăn mất con Mị của tôi rồi." Khúc Tiêu Hạng đi đến trước mặt Lục Hiêu.
Thiếu niên cười lạnh một tiếng: "Tôi không tin quỷ thần."
Tô Thu Thu nhắc nhở: "Hôm qua anh vừa mới đấm một con gà xong đấy."