Một tay thiếu niên đút túi quần. Làn da anh toát lên vẻ trắng bệch thiếu sức sống, từ cổ đến bàn tay đều có màu ngọc lạnh lẽo dưới ánh nắng, có thể nhìn rõ mạch máu xanh lam đang lưu thông dưới da. Gầy, cao, tạo cảm giác mảnh mai nhưng đầy mạnh mẽ.
Thiếu niên cúi xuống, ngón trỏ thon dài, trắng nõn có đeo một chiếc máy đếm màu trắng.
Một tay anh nhặt quả bóng rổ lăn đến chân mình, rồi bước qua trước mặt Tô Thu Thu.
Trước ánh mắt vừa kinh hãi vừa ngưỡng mộ của các bạn học, anh không thèm liếc nhìn, vẻ mặt lạnh lùng và hung dữ.
Tô Thu Thu thấy rõ đám sương mù đen đặc, dày cộp bao phủ lấy thiếu niên, chúng chậm rãi nhúc nhích như những sinh vật sống.
Anh đứng quá gần, Tô Thu Thu sợ đám sương mù đó sẽ dính vào mình.
Cô vội nép sát vào tường, phồng má, cố gắng thổi một hơi vào bắp chân anh qua lớp khẩu trang.
Đám sương mù đen bám trên bắp chân anh bị thổi bay tạo thành một đường cong lõm vào.
Sau đó, chúng thoải mái vươn tứ chi.
Tô Thu Thu: "?"
[Tứ chi? Đống đen sì vô nghĩa này lấy đâu ra tứ chi?]
Thiếu niên đột nhiên dừng lại.
Anh cúi đầu, đôi mắt hơi đỏ, vẻ mặt u ám nhìn Tô Thu Thu đang phồng má, giấu sau chiếc khẩu trang.
Cô gái tóc tai rối bù, đôi mắt đỏ hoe, trông tội nghiệp như một đóa hoa trắng nhỏ bị giày vò.
Nửa khuôn mặt lộ ra chỉ nhỏ bằng bàn tay, vừa trắng vừa mềm, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào tinh tế.
Tô Thu Thu hoảng sợ đưa tay lên che chiếc khẩu trang, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Đã xuyên không được một tháng, xung quanh Tô Thu Thu toàn là những kẻ biếи ŧɦái.
Không kể đàn ông hay phụ nữ, ngay cả chó mèo cũng yêu cô một cách mãnh liệt.
Kiểu như chỉ muốn gặm nhấm cô.
Tô Thu Thu cảm thấy mình đang phải chịu đựng nỗi khổ mà đáng lẽ lứa tuổi này không nên phải chịu, có lẽ cô sẽ không sống nổi nữa.
Vì thế, cô mới phải trang bị kín mít trong thời tiết như thế này.
Thiếu niên nở một nụ cười, lạnh lùng và ngạo mạn: "Cậu nhổ nước bọt vào tôi đấy à?"
Tô Thu Thu: [QAQ. Tôi không. Tôi không có!]
"Tôi không... A!"
Tô Thu Thu vừa định giơ tay giải thích, đám sương mù đen đó chạm vào đầu ngón tay cô, thái độ lười biếng ban đầu bỗng thay đổi đột ngột giống như dầu sôi bị nhỏ một giọt nước. Ngay lập tức nổ tung.
Tô Thu Thu chỉ cảm thấy đám sương mù đó theo đầu ngón tay bao trùm toàn bộ cơ thể mình, mềm và lạnh như bông, như một sinh vật băng giá đang leo trèo.
Tô Thu Thu hoảng sợ, thân người trượt xuống, theo bản năng nắm lấy ống quần của thiếu niên và quỳ xuống đất.
Đầu nhỏ còn đυ.ng phải bắp chân anh.
Thiếu niên cứng đờ cả người, đôi mắt u ám, khí thế lạnh lẽo quanh thân bỗng chốc đè xuống.
Đám sương mù đen càng thêm ngạo mạn, mê mẩn, nhe nanh múa vuốt, lan rộng như dây leo, điên cuồng vẫy vùng, len lỏi vào mọi ngóc ngách.
Làn da trắng như ngọc của Tô Thu Thu ửng lên màu hồng mềm mại, như vừa uống rượu hoa đào vậy.
Từ má lan xuống, ngay cả cổ cũng không thoát khỏi.