Chương 18: Chị dâu nhỏ

Đã nói dối một lần thì phải dùng vô số lời nói dối khác để lấp liếʍ.

Tô Thu Thu ngủ quên trong giờ nghỉ trưa, mơ thấy Lục Hiêu hỏi cô: "Chúng ta ở bên nhau như thế nào?"

Tô Thu Thu chỉ do dự nửa khắc, liền thấy thiếu niên trước mặt sắc mặt chợt trầm xuống, đôi mắt u ám như vực sâu, toàn thân hắc khí cuồn cuộn. Con Vượng Tài kia cũng há cái miệng khổng lồ sâu hoắm về phía cô.

Sau đó đầu của cô giống như quả dưa hấu bị nắm đấm to như cái nồi đất của Lục Hiêu đấm nát bét.

Cuối cùng, thiếu niên ôm lấy cái đầu của cô, ném vào thùng rác ướt.

Tô Thu Thu cùng ông bác kia cắm cúi tìm đầu dưa hấu.

Tô Thu Thu tỏ vẻ mình chết không nhắm mắt mà!

Cô toát mồ hôi lạnh tỉnh lại, liếc mắt liền nhìn thấy Lục Hiêu vẻ mặt hờ hững ngồi ở góc hàng cuối cùng, trông có vẻ yếu ớt, đáng thương lại cô độc.

Lập tức đưa tay ôm lấy cái đầu nhỏ của mình, chột dạ toát mồ hôi lạnh.

Thiếu niên chống cằm, ánh mắt nóng rực lại dính dấp rơi trên người cô, mang theo một loại tâm lý chim non cố chấp.

Thiếu nữ ngồi xéo phía trước anh.

Mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, hơi khom lưng, lộ ra đường cong mảnh mai yếu ớt, đôi tay ôm lấy cái đầu nhỏ trắng xanh mịn màng, khẽ run rẩy.

Mồ hôi thơm trong veo trượt dài theo chiếc cổ trắng nõn của cô, dính vào tóc mai, lộ ra đường cong xinh đẹp sau tai.

Vượng Tài sau lưng Lục Hiêu bỗng nhiên chuyển động, nghiêng người qua, cuốn đi giọt mồ hôi thơm đó.

Mùi hoa cúc dại nhàn nhạt tức khắc nở rộ trong miệng Lục Hiêu.

Tô Thu Thu trực giác cảm thấy sau gáy hơi lạnh.

Cô sờ sờ, không phát hiện ra điểm gì khác thường.

Ánh mắt của thiếu niên quá nóng bỏng, thiêu đốt rơi trên lưng cô.

Tô Thu Thu căng thẳng ngồi thẳng người dậy.

Cô cứ căng thẳng là thích uống nước, mà hễ uống nước là lại muốn đi vệ sinh.

Mà cô vừa động, Lục Hiêu cũng đi theo.

Trên đầu thiếu niên còn quấn băng gạc, chân dài dáng cao đứng bên cạnh cô, vẻ mặt lạnh lùng rũ mắt xuống. Vốn dĩ đã là dáng vẻ ngông cuồng bất trị, hiện tại quấn băng gạc càng tăng thêm vài phần lưu manh đẹp trai.

"Cái đó, em đi vệ sinh chút." Tô Thu Thu lí nhí báo cáo.

Cô vừa mới xuyên sách được một tháng, vẫn chưa có hội chị em bạn dì.

Bình thường đi vệ sinh đều đi một mình.

Thiếu niên cau mày, đang định nói chuyện, Tô Thu Thu lại hạ thấp giọng nhắc nhở: "Nhà trường không cho phép yêu sớm đâu... Anh không được nói cho người khác biết em là bạn gái anh."

Tô Thu Thu cảm thấy mình thật là ưu tú, thế mà lại nghĩ ra được cái cớ thông minh tuyệt đỉnh này.

Lục Hiêu nghiêng đầu, từ trên cao nhìn xuống đánh giá cô, sau đó gật đầu: "Ồ."

Ngoan quá ngoan quá.

Tô Thu Thu khẽ thở phào một hơi, Triệu Tuấn Kiệt đi ngang qua phía sau cười híp mắt chào hỏi: "Chị dâu nhỏ, chào chị."

Đám đàn em sau lưng Triệu Tuấn Kiệt cũng ồn ào đùa giỡn với khí thế vang dội: "Thỉnh an chị dâu nhỏ."

Ánh mắt của cả lớp lập tức đều đổ dồn về phía này.

Thậm chí còn bao gồm cả giáo viên chủ nhiệm mới nhậm chức vừa bước vào cửa.

Tô Thu Thu: “...”