Chương 14: Cô dám đánh tôi

Đánh Kim Trác Việt xong, Tô Thu Thu đột nhiên sững người, cẩn thận hỏi cục cưng bé bỏng của mình: "Anh quen anh ta sao?"

Ánh mắt chàng trai hơi dao động, rồi lại siết chặt cổ áo Kim Trác Việt.

Con gà đáng thương bị nghẹt thở đến mức mặt đỏ bừng, mắt trợn trắng, suýt nữa thì chết ngay tại chỗ.

"Không quen." Lục Hiêu lạnh lùng vô tình.

Kim Trác Việt: "Lục Hiêu, anh cái đồ chó vong ân bội nghĩa! Uổng công tôi đã đối xử tốt với anh hết lòng... Khà khà khà..."

Lục Hiêu không chút biểu cảm tăng thêm lực đạo.

"Vậy sao anh biết... anh ta là gà?"

"Ngửi ra."

"Ngửi?"

"Mùi phân gà quá nồng."

Tô Thu Thu: “...”

"Vậy rốt cuộc anh ta là yêu quái gà hay là người?"

"Cục ta cục tác... Tôi là... cục ta cục tác..." Kim Trác Việt bị siết cổ đến mức chỉ có thể phát ra tiếng gà kêu.

Lục Hiêu suy nghĩ kỹ càng: "Tính là người."

Nói xong, ánh mắt chàng trai tối lại: "Em muốn gϊếŧ anh ta không?"

"Không không không..." Tô Thu Thu lập tức xua tay: "Chúng ta đều là người, hà tất phải tàn sát lẫn nhau. Em thấy chúng ta phải đoàn kết yêu thương nhau, tương trợ lẫn nhau..."

Lục Hiêu nhìn Tô Thu Thu, cục cưng bé bỏng là con người duy nhất thơm ngon và béo bở đang có mặt ở đây, cuối cùng cũng chậm rãi nới lỏng bàn tay đang bóp cổ Kim Trác Việt.

Kim Trác Việt với khuôn mặt sưng như đầu heo đứng dậy, liếc nhìn Tô Thu Thu, tức giận mắng chửi: "Đồ phế vật!"

Đồ phế vật cấp quốc gia cần được bảo vệ đặc biệt Tô Thu Thu lập tức vung vợt cầu lông lên đánh anh ta.

"Cô dám đánh tôi!" Kim Trác Việt mặt mày hung dữ.

"Đánh anh thì sao! Phải chọn ngày à?"

Tô Thu Thu giơ vợt cầu lông lên, núp sau lưng Lục Hiêu, cáo mượn oai hùm.

Kim Trác Việt nhe nanh múa vuốt lao tới.

Tô Thu Thu lập tức bám chặt lấy Lục Hiêu.

Cục cưng bé bỏng của cô ngay lập tức giúp bảo bối nhỏ của mình đập Kim Trác Việt vào tường.

"Khốn nạn, Lục Hiêu, mẹ anh dám vì một người phụ nữ mà đánh tôi hết lần này đến lần khác!"

Con gà cảm thấy tủi thân, yếu đuối lại đáng thương. Thậm chí còn muốn ăn thịt Tô Thu Thu.

"Cô ấy là bạn gái tôi."

Chàng trai nhìn Kim Trác Việt từ trên cao, khói đen phía sau lưng lan tràn, bao bọc Tô Thu Thu kín mít.

Tô Thu Thu cố gắng đẩy "Vượng Tài" đang bám dính ra, liếc nhìn Kim Trác Việt với vẻ chột dạ.

Cảnh tượng này sao lại giống kịch bản người vợ cả hung hãn tìm đến đánh tiểu tam nhưng lại bị chồng đánh cho sưng đầu vậy nhỉ?

Phì! Tiểu tam gì chứ! Bạn trai do chính cô lừa về, dựa vào đâu mà phải nhường cho con gà này!

May mắn thay, con gà này cũng là một kẻ không có não.

"Bạn gái? Cục ta cục tác! Cái đồ chơi này á? Lục Hiêu, theo tôi, chúng ta chi bằng mỗi đứa ăn một nửa, đỡ phải để rẻ cho mấy tên bên ngoài kia."

Kim Trác Việt liếʍ môi, hành động vốn dĩ tà mị nhưng vì khuôn mặt sưng như đầu heo kia nên trông cực kỳ ngớ ngẩn.

Mười điểm, không thể thấp hơn được nữa, bởi vì đã đạt điểm tuyệt đối rồi.

Nghe tiếng cười của Kim Trác Việt, trong đầu Tô Thu Thu chỉ toàn là "quá lố rồi, quá lố rồi".

Chị ơi chị có muốn ăn thêm óc chó để bổ não không?

"Cút." Khói đen phía sau chàng trai đột ngột bốc lên.

"Vượng Tài" thay đổi hoàn toàn bộ dạng bám dính khi đối diện với Tô Thu Thu. Há cái miệng vực sâu khổng lồ trong phòng khách không lớn. Giống như một con hung thú có thể nuốt chửng vạn vật trong thiên hạ.