Chương 13: Nếm thử mùi vị

Chàng trai đứng sau cô, mái tóc trắng ướt đẫm nước nhỏ giọt, chảy dọc theo khuôn mặt trắng mịn như ngọc. Lông mi thon dài vừa dày vừa rậm, cụp xuống che đi đôi mắt.

Anh quấn chiếc khăn tắm Doraemon của cô quanh eo, để lộ phần ngực trắng trẻo rắn rỏi.

Tô Thu Thu cố gắng nuốt nước bọt. Ánh mắt cô dõi theo giọt nước nhỏ, trượt từ chiếc cằm góc cạnh của chàng trai xuống, qua chiếc cổ trắng ngần, theo tám múi cơ bụng thấm sâu vào đường nhân ngư.

Và cả đôi chân dài trắng trẻo săn chắc kia nữa.

Tuy là pháo hôi, nhưng cái thân hình này...

"Tách" một tiếng, bầu không khí đặc quánh và tĩnh lặng bị phá vỡ, cánh cửa phía sau Tô Thu Thu đã mở.

Cô quay đầu lại, liền thấy một vật thể lao thẳng về phía mình.

"Á!"

Tô Thu Thu ngã lăn ra đất ôm đầu.

"Rầm" một tiếng, chàng trai vừa còn cách cô ba mét không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt cô, quay lưng về phía cô. Cả người được bao phủ trong ánh sáng, bàn tay lộ ra năm ngón rõ ràng, trắng nõn như tre được gọt.

"Bốp" một cái, anh đã tát mạnh vật thể vừa xông vào đó vào tường.

"Oa oa oa hú... Đau đau đau..." Thiếu niên tóc đỏ cố sức giãy giụa, nửa khuôn mặt bị ấn sâu vào trong tường.

Tô Thu Thu lập tức giơ vợt cầu lông xông tới, nhưng lại bị "Vượng Tài" nhiệt tình phía sau Lục Hiêu làm cho sợ hãi lùi lại.

Vượng Tài tủi thân làm hình trái tim.

Thiếu niên tóc đỏ rưng rưng nước mắt quỳ trên mặt đất: "Tôi, tôi chỉ muốn nếm thử thôi..."

Thiếu niên tóc đỏ trông tinh tế đáng yêu, tiếc là nửa bên mặt đã bị Lục Hiêu đánh hỏng.

"Nếm thử mùi vị."

Nói xong, ánh mắt của thiếu niên tóc đỏ vốn đang ra vẻ đáng thương bỗng thay đổi, đột ngột xông lên lần nữa, bị Lục Hiêu túm tóc ấn xuống đất mà chà xát.

Tô Thu Thu nhìn chàng trai mặt không cảm xúc nhưng cực kỳ hung tàn kia, run rẩy.

Nếu anh biết cô đã lừa anh, chắc chắn cũng sẽ đập nát đầu cô thành dưa hấu thối rữa phải không? Nhất định là thế rồi!

Lục Hiêu ngước mắt lên, nhìn Tô Thu Thu mặt mày tái nhợt, tưởng cô đang sợ hãi, bèn mở miệng an ủi: "Bạn trai của mình mà, đừng sợ."

Không không không, không phải của cô!

Tô Thu Thu càng sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch.

Lục Hiêu nheo mắt cười lạnh lùng, bóp cổ thiếu niên tóc đỏ.

Vừa dùng sức, thiếu niên tóc đỏ phát ra tiếng gà kêu.

"Cục ta cục tác..."

Anh bạn lớn ơi đừng có kêu như thế, cô thấy rợn người lắm.

"Gà." Lục Hiêu giẫm lên anh ta, cất lời từ trên cao nhìn xuống.

"Tôi là Kim Ô, là Kim Ô!" Thiếu niên tóc đỏ bị ấn xuống đất chà xát, mặt đầy phẫn nộ.

“Hừ.” Lục Hiêu cười khẩy: "Đồ tạp chủng chỉ còn lại một chút huyết mạch."

Thiếu niên tóc đỏ lập tức đáp lại, ai hơn ai kém đâu: "Anh con lai nửa người nửa... Ứ ứ ứ..."

Nửa người nửa gì?

Tô Thu Thu không nghe thấy.

Bây giờ cô có việc quan trọng hơn.

"Anh chính là tên biếи ŧɦái theo dõi tôi đúng không?"

Tô Thu Thu lập tức bừng bừng kể cho Lục Hiêu nghe chuyện dấu bàn tay trên ga giường của mình.

Giống hệt một đứa trẻ mẫu giáo mách lẻo với cô giáo.

Ánh mắt Lục Hiêu nheo lại: "Lấy ga giường ra đây."

Tô Thu Thu lập tức nhanh nhẹn đi lấy ga giường.

Lục Hiêu nhân cơ hội dùng sức giẫm lên tay Kim Trác Việt một cái, rồi so sánh với kích thước tay của mình, sau đó lại giẫm thêm một cái nữa.

"Ừm, vừa khít."

Bàn tay sưng đỏ như củ cà rốt kia hoàn toàn khớp với dấu bàn tay đen trên ga giường.

Tô Thu Thu lập tức bày tỏ rằng loại người này nhất định phải cho ngồi tù mọt gông.

"Cha tôi là cảnh sát trưởng!" Kim Trác Việt bị vu khống vô cớ cũng không thèm giải thích, chỉ ngẩng đầu đầy kiêu ngạo.

Tô Thu Thu: ... Biếи ŧɦái có cả cửa sau à?

"Vẫn đánh như thường." Lục Hiêu cười lạnh một tiếng, dùng sức nghiền xuống.

Kim Trác Việt ôm khuôn mặt bị đánh sưng như đầu heo, liếʍ môi, mặt đầy ác ý: "Cô đừng đắc ý. Mùi hương của cô lan tỏa xa như vậy, chỉ cần rời khỏi anh ta thôi, cô lập tức sẽ bị xé thành mảnh vụn."

Tô Thu Thu lập tức xông lên, phang cho anh ta một cú bằng vợt cầu lông.

Cho anh biết mặt!

*

Tác giả có lời muốn nói:

Không thể dùng Ma quỷ được, tôi đổi tên truyện là: Nghe nói Quỷ Vương thầm mến tôi. Quỷ Vương... Khụ, tôi tiết lộ cốt truyện rồi.