Chương 12: Mẹ nó, biết cách tán tỉnh thật

Tô Thu Thu dính lấy Lục Hiêu như cặp song sinh dính liền, cùng nhau đi đến nhà cô.

Cửa căn nhà hơi cũ dán hai bức tranh thần giữ cửa.

Mở cửa ra, trong nhà bày đầy đủ các vị thần tiên và cả Chúa Trời.

Những lá bùa màu vàng dán trên tường lay động theo gió, phát ra tiếng "xào xạc".

Cặp lông mày đẹp đẽ của chàng trai hơi nhíu lại.

"Khụ." Tô Thu Thu ho nhẹ một tiếng, sợ tiểu bá vương giữ nhà bên cạnh bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi bỏ chạy, vội vàng giải thích: "Cái, cái đó... Những thứ này, thật ra, thật ra là vì, vì em, em cô đơn ấy mà! Lúc em có một mình, em cô đơn lắm..."

"Có bạn trai đi cùng, không cô đơn."

Lục Hiêu chậm rãi tiếp lời Tô Thu Thu, dưới cặp mày lạnh lùng lại bất ngờ toát ra một vẻ dịu dàng.

Tô Thu Thu: ... Mẹ nó, biết cách tán tỉnh thật.

Cô cảm thấy mình thật tội lỗi.

Tô Thu Thu đầy chột dạ dẫn Lục Hiêu vào nhà.

Căn phòng vốn dĩ đầy rẫy khói đen nhờ có chàng trai bước vào nên lập tức trở nên sạch sẽ, bóng loáng một cách kinh ngạc.

Tô Thu Thu như được tái sinh.

Quả nhiên, Lục Hiêu đúng là một bảo bối mà!

Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, mặt Tô Thu Thu đỏ bừng, cố gắng chuyển chủ đề: "Cái đó, anh có muốn thay quần áo trước không?"

Cổ áo của chàng trai cũng dính vết máu.

Vì sống một mình nên Tô Thu Thu đã mua vài bộ quần áo nam giới treo ở ban công, tạo ra vẻ ngoài như có đàn ông ở nhà.

Lúc này thì chúng đã phát huy tác dụng.

Tô Thu Thu hì hục ôm quần áo từ trong tủ ra, đưa cho cục cưng bé bỏng của mình.

Bộ đồ ngủ màu hồng có mũ tai thỏ, trông rất tươi mới.

Cục cưng bé bỏng của cô ôm lấy quần áo, không hề nghi ngờ gì mà cởi đồ ngay trước mặt Tô Thu Thu.

Tô Thu Thu, một cô gái còn trinh nguyên: !!!

"Không không không... Anh, anh vào phòng trong mà thay. Không không không, anh đi tắm trước đi."

Tô Thu Thu đẩy Lục Hiêu vào phòng tắm.

Trong phòng tắm chật hẹp, ánh đèn mờ ảo.

Lục Hiêu ôm quần áo trong lòng, liếc mắt nhìn tấm gương bên cạnh, hình ảnh anh quấn băng gạc hiện lên trong đó.

Vẻ mặt tái nhợt, khói đen phía sau nhe nanh múa vuốt như đang nhảy múa quảng trường.

Khứu giác tràn ngập mùi hương ngọt ngào kia.

Khiến người ta hưng phấn đến mức mê muội.

Toàn bộ tế bào trên cơ thể đều được lấp đầy trong khoảnh khắc.

Vượng Tài điên cuồng nhảy múa.

Giống như một con bạch tuộc.

Chàng trai cụp mắt xuống, đáy mắt sóng gió cuộn trào.

Anh vùi mặt vào quần áo, hít một hơi thật sâu.

Trong phòng khách, Tô Thu Thu vừa thắp hương cho các vị Phật, nói xong "Amen", thì có tiếng gõ cửa.

"Alo, xin chào, có gói hàng của quý khách đến trước cửa rồi ạ."

Tô Thu Thu nhìn đồng hồ.

Mười một giờ năm mươi phút đêm, giao hàng, lừa ai vậy?

Tô Thu Thu quyết định giả vờ không có nhà.

Biết đâu đây chính là tên biếи ŧɦái rình rập đã để lại dấu tay trên ga giường cô!

May mà cô vừa tắt đèn phòng khách để tiết kiệm điện.

Nhưng tên biếи ŧɦái đang rình ở cửa lại bắt đầu cạy cửa.

Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó!

Còn có nhân quyền nữa không!

Tô Thu Thu nhìn Lục Hiêu đang tắm trong phòng vệ sinh, cắn răng. Cô căng thẳng cầm lấy một con dao làm bếp, thấy nó quá ngắn, lại vớ lấy một cây vợt cầu lông, thấy nó không đủ tính răn đe, lại nhét thêm một cái rìu và một cái cờ lê vào túi.

Tiếng cạy cửa càng lúc càng lớn, bị phóng đại vô hạn trong hành lang yên tĩnh.

Tô Thu Thu lén nhìn qua mắt mèo.

Thấy một mái tóc đỏ.

Mẹ nó, bây giờ ngay cả biếи ŧɦái cũng "sát mã đặc" như thế này sao?

Tiếng cạy cửa ngày càng rõ ràng.

Tô Thu Thu nghe thấy tiếng tim mình đập lớn.

"Tách" một tiếng, đèn phòng khách bật sáng.