Nghe nói luôn đối đầu với Lục Hiêu.
Triệu Tuấn Kiệt nói xong với vẻ mặt bực bội, quay đầu lại nhìn thấy Tô Thu Thu, lập tức ngây người.
Tô Thu Thu đương nhiên nhận ra Triệu Tuấn Kiệt.
Cô theo bản năng đưa tay muốn kéo khẩu trang lên, nhưng lại phát hiện khẩu trang của mình đã rớt đi đâu mất từ lâu.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt cô gái trắng trẻo như tuyết, đứng đó đẹp như ánh trăng và đóa hoa kiều diễm, rụt rè nhìn sang, đôi mắt to vừa thuần khiết lại vừa quyến rũ, đẹp không tả nổi.
"Ối trời."
Cả đám thanh niên đều nhìn chằm chằm há hốc mồm, ngay cả tròng mắt cũng không buồn nhúc nhích.
Lục Hiêu nheo mắt, giấu Tô Thu Thu ra sau lưng mình.
"Anh Hiêu." Triệu Tuấn Kiệt nuốt nước bọt, người nồng nặc mùi rượu cảm thấy cổ họng hơi khô.
Cậu ta mở chai nước, uống một ngụm, lén lút hỏi: "Đây là Tiểu Thu Thu à?"
Lục Hiêu cụp mắt nhìn Tô Thu Thu phía sau, rồi nói: "Đây là bạn gái của tôi."
"Phụt, khụ khụ khụ..."
Triệu Tuấn Kiệt đang uống nước bị sặc đến đỏ bừng mặt.
Lục Hiêu chê bai nhìn chỗ nước cậu ta vừa phun ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Thu Thu, lướt qua cậu ta đi thẳng về phía trước.
Tô Thu Thu chỉ mong nhanh chóng tránh xa Triệu Tuấn Kiệt, quả bom hẹn giờ này.
May mắn thay, Triệu Tuấn Kiệt bị câu nói hùng hồn của Lục Hiêu làm cho choáng váng, đứng đơ ra nhìn hai người đi xa.
"Cô gái xinh đẹp đó là ai vậy?" Một cậu trai phía sau Triệu Tuấn Kiệt vội vã hỏi.
Triệu Tuấn Kiệt lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Rốt cuộc đây có phải là Tiểu Thu Thu không?
Nếu là thật... cậu ta cũng muốn ra tay cướp người yêu rồi.
Mẹ nó, đẹp kinh khủng.
Quả nhiên gu của anh Hiêu nhà cậu ta là chuẩn mực hàng đầu.
*
Đi được một đoạn, Lục Hiêu vẫn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Thu Thu.
Bàn tay cô gái nhỏ mềm mại, bé xíu, chỉ bằng một nửa lòng bàn tay anh.
Bị anh nắm, nó giống như một cục kẹo bông gòn mềm mại.
Lục Hiêu không kìm được mà siết chặt, rồi lại siết chặt thêm lần nữa.
Tô Thu Thu bị nắm đau, dùng sức giật ra nhưng không được.
Sau đó dùng sức lần nữa, vẫn không rút ra được.
Cô nhăn nhó mặt mày, đành bỏ cuộc.
"Mấy người đó, em có quen không?" Cậu trai nắm tay cô, tâm trạng khá tốt nên khẽ nhếch môi.
Tô Thu Thu nhìn "Vượng Tài" đang lén lút bò dọc cánh tay cậu trai về phía mình, suy nghĩ một chút, rồi cẩn thận nói: "Em có quen, bọn em học cùng trường."
"Ồ." Cậu trai gật đầu, sau đó dặn dò: "Trông họ không giống người tốt, em nên tránh xa họ ra."
Tô Thu Thu: ... Đại ca của họ không phải là anh sao?
Là đại ca học đường của trường trung học Hoa Chấn, cái tiểu bá vương này mới là người không tốt nhất chứ!
Hơn nữa, ngày mai phải đi học rồi, chắc chắn sẽ bị bại lộ thôi?
Cô có nên nói sự thật cho tiểu bá vương này sớm một chút, để "chết sớm được siêu thoát sớm"?
Đột nhiên, một cái đầu lăn đến chân cô.
Tô Thu Thu đang rối rắm không biết có nên sống cho tử tế không thì ngẩn ra, rồi hét lên một tiếng. Cô giơ chân đá một cái, ngay lập tức nhảy như bạch tuộc lên người Lục Hiêu bên cạnh.
"Á!"
Trời ơi! Rốt cuộc đây là cái quái gì vậy!
"Cô bé, đây là loại rác gì? Sao lại vứt rác bừa bãi thế hả!"
Cô lao công đứng cạnh thùng rác giận dữ quát Tô Thu Thu.
Tô Thu Thu bám trên người Lục Hiêu, hoàn toàn không dám mở mắt.
"Dưa hấu, rác hữu cơ." Cậu trai nói với vẻ mặt lạnh nhạt.
Cô lao công ném cái đầu dưa hấu vào thùng rác hữu cơ.
Dưa hấu? Không phải cái đầu sao?
Tô Thu Thu thận trọng hé mắt nhìn một khe nhỏ, thấy cô lao công trong tay đúng là đang cầm một quả dưa hấu.
Hả? Chẳng lẽ vừa nãy cô nhìn nhầm?
"Cô bé ơi, cô có thấy cái đầu của tôi đâu không? Vừa nãy tôi bị ngã, cái đầu lại mất tiêu rồi... Ôi chao, sao cô lại thơm thế này..."
Tô Thu Thu: !!! Ông chú ơi đừng qua đây! Đầu chú là rác hữu cơ đấy!
Tô Thu Thu trợn tròn mắt, nhìn ông chú không đầu kia đi vào thùng rác tìm cái đầu dưa hấu của mình.
Bà cô lao công vẫn lầm bầm lẩm nhẩm về tầm quan trọng của việc phân loại rác.
Tô Thu Thu lập tức tuyên bố: Cái thế giới kiểu này cần gì ram quan, cô phải sống trong ngũ quan thôi!
Lục Hiêu chính là cục cưng bé bỏng mãi mãi của cô! Không ai được cướp mất cục cưng của cô!