Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Tô Thu Thu đứng bật dậy, người đẫm mồ hôi lạnh, run rẩy lùi lại một bước, rồi khô khốc lên tiếng: "Anh, anh là cục cưng bé bỏng của em mà. Sao em lại sợ anh được chứ?"
Giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại, nhưng vì quá căng thẳng nên nghe cứ như một con gà bị bóp cổ kêu thét.
Ánh mắt của chàng trai trẻ tối sầm, nhìn Tô Thu Thu với vẻ dò xét đầy nghi ngờ, diễn tròn vai một cậu thiếu niên mất trí nhớ ngây thơ bị lừa gạt.
"Ồ? Vậy em là gì của anh?"
Đối diện với anh trai bình tĩnh tự chủ như vậy, Tô Thu Thu, người ngoài mặt thì ổn như cún nhưng bên trong hoảng loạn hết sức, cổ họng càng lúc càng khô.
Cô thăm dò: "Bảo bối nhỏ?"
Nói xong, Tô Thu Thu tự mình đỏ mặt vì xấu hổ.
Lục Hiêu liếʍ môi, mắt tối lại, lặp lại: "Bảo bối nhỏ?"
"Khụ..."
Tô Thu Thu bị cái sự trơ trẽn của chính mình làm sặc.
Ho khan đến đỏ bừng cả mặt.
Lục Hiêu đưa tay, đặt lên cái đầu nhỏ của cô.
Đầu ngón tay lạnh lẽo trơn tuột, giống như một con rắn lớn băng giá.
"Bạn trai của mình mà, sợ cái gì? Anh đâu có ăn thịt em."
Khói đen: Cái đó khó nói lắm nha. Hút, hút, hút.
Tô Thu Thu rụt người né sang bên, tránh khỏi bàn tay đẹp đẽ kia: "Cái đó, muộn quá rồi, chúng ta có nên..."
Mỗi người về nhà mình, tìm mẹ mình không?
"Nhà anh ở đâu?"
Tô Thu Thu: ... Đúng rồi, nhà anh ở đâu nhỉ?
"Hay anh gọi điện thoại cho người nhà đến đón đi?"
Lục Hiêu lấy điện thoại ra: "Hết pin rồi."
Điều này quả thực là... trời giúp cô mà!
Tô Thu Thu nở một nụ cười điên cuồng.
Cô nhìn xung quanh tối đen như mực, rồi lại nhớ đến tên biếи ŧɦái rình rập không biết đang trốn ở xó xỉnh nào, chột dạ dụ dỗ: "Địa chỉ nhà anh, em cũng không biết... Hay là, anh về nhà em nhé?"
Tuyệt vời, cô đúng là quá xuất sắc.
Có được cái "tiểu bá vương" giữ nhà này, những tên biếи ŧɦái lộn xộn kia còn dám lộ mặt ra ngoài nữa sao.
Coi chừng tiểu bá vương này lật tung sọ của bọn chúng lên đấy!
Tiểu bá vương mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm cô suốt ba phút.
Nhìn đến mức Tô Thu Thu toát mồ hôi lạnh toàn thân. Anh mới lạnh nhạt thốt ra ba chữ: "Ờ. Đi thôi." Rồi đi trước với đôi chân dài.
Tô Thu Thu: ???
Sao cô lại cảm thấy anh có vẻ hơi nôn nóng không chờ được vậy nhỉ?
Rốt cuộc là cô có ý đồ xấu đi lừa gạt tiểu bá vương nhà lành, hay là anh đã sớm có mưu đồ tự bán mình để lừa cô tiên nữ ngây thơ?
*
Đêm hè thật náo nhiệt.
Tô Thu Thu và Lục Hiêu sánh bước đi bên nhau.
Cô nhìn bóng của hai người dưới chân, lén lút bước lên một chút.
Bóng hình rất thật, không giấu giếm bất cứ thứ gì lộn xộn.
Lần đầu tiên, lần đầu tiên cô được đi lại một cách đường hoàng như thế này, không cần phải lén lút, có thể ung dung đi trên đường.
Cô có thể đi về bên trái, cô cũng có thể đi về bên phải, cô còn có thể đi ở giữa!
Hai người đi ngang qua một quán bar ven đường, vừa lúc Triệu Tuấn Kiệt đang khoác tay một cô gái xinh đẹp, da trắng, chân dài sành điệu bước ra, phía sau là một đám thanh niên hư hỏng.
"Ối giời, anh Hiêu? Sao anh lại ở đây? Đầu anh bị làm sao thế? Có phải cái thằng Kim Kê mặt dày đó dám đánh lén không?"
"Kim Kê" mà Triệu Tuấn Kiệt nói là đại ca trường bên cạnh, tên thật là Kim Trác Việt. Vì khi cười sẽ phát ra tiếng "cà cà cà" kỳ quái nên mới có biệt danh là Kim Kê.