Chương 1: Thơm quá

"Tô Thu Thu, lên đây giải bài này." Giọng nói của thầy giáo Toán từ xa vọng tới.

Tô Thu Thu đang ngủ gà ngủ gật thì giật mình tỉnh giấc. Cô ngước đôi mắt còn ngái ngủ lên nhìn rồi uể oải bước lên bục giảng.

Giữa thời tiết oi ả của mùa hè, cửa sổ lớp học mở toang, chiếc quạt trần trên đầu đang quay “vù vù”.

Tô Thu Thu trong bộ đồng phục rộng thùng thình, dáng người mảnh mai, đôi tay trắng như ngọc lộ ra ngoài, đầu ngón tay hồng hồng, ngón tay thon dài đang cầm viên phấn.

Khi cô khẽ cúi đầu, lộ ra phần gáy dính đầy những sợi tóc ướt mồ hôi, đường cong mềm mại, vô cùng quyến rũ.

Cô đeo một chiếc khẩu trang dùng một lần, chỉ để lộ đôi mắt phớt nhẹ. Cô có hàng mi dài, mảnh dẻ, khóe mắt ướŧ áŧ như một đóa hoa đào nở rộ. Nhìn vào cảm giác vừa trong trẻo vừa quyến rũ, trông hệt như một đóa cúc nhỏ khiến người khác ghen tị.

Dù không nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt, nhưng đám nam sinh ngồi phía dưới đều nhìn chằm chằm.

"Tô Thu Thu, chỗ này em làm sai rồi..."

Không biết thầy giáo Toán đã đứng sau Tô Thu Thu từ lúc nào.

Bóng tối bao trùm, Tô Thu Thu thấy rõ cái bóng hình người trên bảng đen biến thành một hình thù đáng sợ đang nhe nanh múa vuốt.

Cô đang lơ mơ bỗng sực tỉnh.

Tô Thu Thu chớp chớp mắt, căng thẳng liếʍ chút mồ hôi còn vương trên khóe môi. Cảm giác mát lạnh, thoang thoảng một mùi hương hoa quyến rũ không thể diễn tả được.

"Bạn học Tô Thu Thu, em thơm quá..."

[Thơm cái con mẹ ông! Ông là người làm vườn của đất nước, là phân bón cho những đóa hoa, sao ông có thể như vậy hả?]

Tô Thu Thu giật mình, đôi mắt hạnh tròn xoe, ướt sương long lanh như một ngọn núi xa xăm, ẩn hiện vẻ đẹp trùng điệp.

Một luồng khí đen mỏng manh lan tỏa, Tô Thu Thu toàn thân cứng đờ, lạnh cóng như rơi vào hầm băng.

Đến nửa ngón tay cũng không nhúc nhích được.

[Sẽ bị ăn thịt mất... Ăn sạch từ sợi tóc đến gót chân, không còn sót lại chút nào...]

"Thơm quá..."

"Là của tôi, là của tôi..."

Tiếng ve kêu chim hót bên tai bỗng nhiên biến mất, trong lớp học bỗng nổi lên những luồng khí đen, chúng vừa đánh nhau vừa cuồn cuộn lao về phía Tô Thu Thu.

Một tiếng "ầm" vang lên.

Cửa phòng học bị đạp tung, một quả bóng rổ đập mạnh vào mặt thầy giáo Toán.

"A!" Thầy giáo Toán ôm mặt ngã xuống.

Những luồng khí đen cuộn trào trong lớp học giật mình, sợ hãi chạy tán loạn.

Tô Thu Thu ngã bệt xuống đất, hai mắt ướt đẫm, ngước lên nhìn.

Ánh nắng mùa hè chói chang, thiếu niên đứng trong ánh sáng, nhưng cả người lại toát ra một luồng khí lạnh lẽo u ám.

Tô Thu Thu có thể thấy rõ những luồng khí đen như bông cotton phía sau anh, từng sợi từng sợi quấn lấy, bao bọc toàn bộ cơ thể anh.

Tô Thu Thu cố mở to mắt, hai hàng nước mắt trong veo lăn dài trên gò má thơm ngát.

Thiếu niên có vẻ vừa mới chơi thể thao xong, mái tóc bạch kim rối bù và ngạo nghễ. Những sợi tóc bết vào khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, dù là một người trong sáng và thuần khiết, nhưng khắp người lại toát ra một luồng khí hung ác không thể xem thường.

Anh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng, cổ áo mở rộng, lộ ra xương quai xanh hình dáng tuyệt đẹp. Áo dính mồ hôi, bám vào người, để lộ những thớ cơ thon gọn và hoàn hảo.