Một lát sau, một cái bóng che phủ lên đầu cô.
Cô nghiêng đầu nhìn ra phía cửa sổ.
Giản Tư Niên đã gác một chân lên bệ cửa sổ, trên chiếc giày trắng có vài vết giẫm mờ nhạt.
Tay trái cậu vịn khung cửa kính, tay còn lại cầm một tờ giấy cuộn tròn.
Hai người nhìn nhau, Giản Tư Niên hơi ngạc nhiên.
Cậu đã từng gặp người này rồi.
Cậu thu chân về, dịch vài bước để nhìn bảng tên lớp phía sau cửa: Lớp 7, khối 11.
Xuyên qua tấm kính cửa, cậu thấy rõ Lộ Dật và Ngôn Nghiên Hi đang ngồi ở phía trước.
Cậu không đi nhầm.
Áp suất trên người Giản Tư Niên bỗng hạ xuống.
Cậu đưa bàn tay có những đốt ngón tay rõ ràng, dùng ngón trỏ hơi cong gõ gõ vào cửa sổ.
"Cậu là ai? Đổi chỗ mà không hỏi ý kiến tôi sao?" Lửa giận dâng lên trong lòng, giọng cậu không mấy dễ chịu, toát ra vẻ bài xích.
Ôn Hòe Tự bình tĩnh nhìn cậu, không hề có vẻ bị giọng nói nặng nề của cậu dọa.
"Tớ cần hỏi ý kiến cậu sao?"
Cái giọng nhàn nhạt này khiến Giản Tư Niên càng bực bội.
Cậu tự thấy mình không phải người có tính tình tốt đẹp gì, nhưng vừa nãy đã cố kìm nén sự khó chịu để nói chuyện.
Ai ngờ giọng điệu của đối phương lại hời hợt như vậy, giống như đang khıêυ khí©h cậu.
Lộ Dật đứng bên cạnh đổ mồ hôi, không biết có nên mở miệng nói gì không.
Trong lúc cả hai đang căng thẳng, Ôn Hòe Tự nói tiếp: "Hay là tớ cần hỏi ý kiến cậu? Nếu thế thì chúng ta thương lượng nhé, tớ bị phong thấp nên muốn phơi nắng nhiều một chút, có thể ngồi ở chỗ gần cửa sổ được không?"
Nói xong, cô chớp mắt nhẹ, như thể vừa rồi sự khıêυ khí©h kia chỉ là ảo giác của Giản Tư Niên.
Thực tế đúng là vậy, Ôn Hòe Tự không hề có ý đó.
Chỉ là giọng điệu của cô quá bình thản, lại thêm tâm trạng cậu đang không tốt nên mới hiểu lầm.
Khóe miệng Giản Tư Niên giật giật, áp suất thấp xung quanh tản đi một chút: "Cậu…" Cậu giận đến nghẹn lời, hất cằm: "Được."
Không đúng.
Sao cậu lại bị lừa hai lần bởi cùng một người chứ?
Giản Tư Niên liếc nhìn cô, mấp máy môi nhưng không nói gì, trong ánh mắt cả lớp đang đổ dồn, cậu đành miễn cưỡng đi vào bằng cửa chính để trở về chỗ ngồi.
Ngôn Nghiên Hi dường như đã đoán trước được, suốt quá trình cô ấy không hề ngẩng đầu, chỉ tập trung mài móng tay.
Giản Tư Niên ngồi xuống, hai chân co lại dưới hộc bàn, đạp lên thanh ngang của chân bàn.
Tờ giấy cuộn tròn trong tay bị cậu ném lên bàn, nó chao đảo một lát rồi vẫn giữ nguyên hình trụ.
Một cuộc khủng hoảng đã được giải quyết, cả lớp đều thở phào nhẹ nhõm.