Hết giờ học, lớp học ồn ào như cái chợ.
Chốc chốc lại có người kêu ai đó làm rơi cục tẩy, chốc chốc lại có người hỏi tiết sau là môn gì.
Mấy cậu con trai đùa nghịch xô đẩy nhau ngoài hành lang, chẳng may làm lệch bàn học của người bên cạnh, thế là cãi cọ ầm ĩ.
Trong lúc ồn ào, Ôn Hòe Tự lo dọn dẹp bàn học của mình.
Bạn cùng bàn của cô là một cô gái tóc dài, tựa lưng vào mép bàn, lọn tóc xoăn nhẹ chạm vào bàn cô.
"Này, bạn mới ơi." Ngôn Nghiên Hi một tay cầm chiếc gương tròn nhỏ màu xanh, vừa quay nửa người lại hỏi: "Sao cậu lại chuyển trường vào lúc năm kế cuối này? Hơn nữa lại từ trường số hai chuyển đến trường tớ."
Trường số hai là trường chuyên của thành phố, mỗi năm đều có rất nhiều học sinh đỗ vào các trường đại học hàng đầu.
Đậu vào trường số hai chẳng khác nào đã đặt một chân vào cánh cửa đại học.
So với trường số ba, một ngôi trường mà học sinh phải "nghịch thiên cải mệnh" bằng các môn năng khiếu để vào đại học, trường số hai đúng là một đỉnh cao.
Đó là nơi tập trung những học sinh giỏi.
Ngôn Nghiên Hi không hiểu, trình độ dạy học của hai trường khác nhau một trời một vực.
Nếu trường số ba có gì đặc biệt, thì có lẽ là ở không khí đậm nét nghệ thuật.
Mỗi mùa khai giảng, từ cổng trường đến các khu học đều tràn ngập tranh trưng bày, từ phác họa, sơn dầu đến màu nước.
Đó là một bữa tiệc thị giác, một nơi mang đầy phong cách nghệ thuật.
"Muốn đến thì đến thôi." Ôn Hòe Tự ngước lên nhìn cô ấy, đưa ra một lý do rất đơn giản.
"Trường số ba cũng tốt lắm." Ôn Hòe Tự nói thêm.
Ngôn Nghiên Hi nhướn mày: "Trường tớ đúng là cũng được. Tớ cũng thích cách cậu trả lời, rất tùy hứng."
Bản thân cô ấy cũng là người tùy hứng, với triết lý sống: "Đằng nào cuộc đời cũng đầy khổ cực, thì ta cứ sướиɠ trước khổ sau vậy." Ngày xưa đến trường số ba là vì muốn học tập không quá áp lực, và kết quả cũng khá tốt.
Suốt hơn một năm qua, cô ấy không hề cảm thấy mệt mỏi hay chán nản.
"À, tớ tên là Ngôn Nghiên Hi, ‘Hi’ trong ‘hi hi nhương nhương’ (ồn ào náo nhiệt) nhé." Cô ấy giới thiệu đơn giản, rồi chỉ vào tóc mình: "Này, cậu xem kiểu tóc mới của tớ có đẹp không?"
Ngôn Nghiên Hi rất thích thời trang và nghệ thuật.
Nhân dịp đầu năm học mới, cô ấy học được một kiểu tóc mới trên mạng.
Chỉ cần xem video hướng dẫn vài phút là có thể tự làm được.
Mái tóc dài ngang vai xoăn nhẹ, phần tóc hai bên thái dương uốn cong nhẹ nhàng, đỉnh đầu cũng được tạo kiểu tỉ mỉ, có cả mái thưa.
Cô ấy ngắm mãi vẫn thấy rất hài lòng.
"Thật sự rất đẹp." Ôn Hòe Tự khen chân thành: "Kiểu tóc này rất hợp với cậu."
Ngôn Nghiên Hi cong mắt cười, khen cô có mắt thẩm mỹ, rồi hài lòng quay đi làm việc khác.