"Đây." Khổng Phú quay người đưa cho cô bốn cuốn tài liệu bổ trợ dày cộp: "Hiện tại chỉ có mấy cuốn này, sau này sẽ phát thêm."
Ôn Hòe Tự thu lại ánh mắt, hai tay đón lấy.
"Này, đứng cho nghiêm chỉnh vào!" Khổng Phú vỗ vỗ bàn, cố gắng đánh thức người đang đứng ngủ gật.
"Đợi thầy về rồi nói chuyện tiếp với em." Khổng Phú hận không thể rèn sắt thành thép, ném lại câu nói đó rồi chuẩn bị dẫn Ôn Hòe Tự đến lớp.
Ôn Hòe Tự theo Khổng Phú rời khỏi văn phòng, lúc đi lại nhìn thoáng qua người ở góc tường.
Cậu đút hai tay vào túi áo khoác, mặt không cảm xúc nghiêng đầu ngẩn ngơ.
Giản Tư Niên vẫn còn đang suy ngẫm về hai chữ vừa rồi.
Hành lang thỉnh thoảng truyền ra tiếng đọc bài của các lớp khác, ánh nắng trải dài khắp lối đi, khiến các phòng học trở nên mát mẻ.
Hai người đi thẳng đến tầng 4, phòng cuối cùng bên phải, lớp 12A7.
Trên bục giảng, một cô giáo trẻ đang giảng bài bằng micro.
"Cô Dương." Khổng Phú đứng ở cửa gọi cô: "Làm phiền cô ra ngoài một lát."
Nhìn thấy Ôn Hòe Tự đi sau lưng, Dương Tố Cầm hiểu ra, dặn dò học sinh làm bài tập luyện tập một lát, sau đó tắt micro và đi ra ngoài.
"Đây là học sinh mới chuyển đến từ trường số hai." Khổng Phú giới thiệu.
Dương Tố Cầm với mái tóc dài buông xõa trên vai, khuôn mặt còn non nớt.
Cô mới ra trường đi làm được hai năm, đang trải qua giai đoạn mà mọi giáo viên mới đều phải trải qua, đó là làm chủ nhiệm lớp.
Vài ngày trước Khổng Phú nói với cô rằng lớp cô sắp có một học sinh mới chuyển đến, Dương Tố Cầm đã bắt đầu lo lắng.
Sau đó nghe nói học sinh này chuyển từ trường số hai, lại còn là thủ khoa trong kỳ thi liên chín tỉnh lần trước, Dương Tố Cầm càng lo lắng hơn.
Về việc quan tâm đến sức khỏe tâm lý của học sinh, cô luôn cảm thấy mình làm chưa tốt, lo lắng học sinh mới sẽ không thích nghi được với môi trường mới và các bạn cùng lớp.
Nhưng khi thấy vẻ mặt Ôn Hòe Tự bình tĩnh, thậm chí không có những cử chỉ rụt rè hay bất an, Dương Tố Cầm thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Cô kéo micro dưới cằm ra, ôn tồn nói: "Chào em, cô tên là Dương Tố Cầm, là giáo viên ngữ văn và chủ nhiệm lớp 7."
Ôn Hòe Tự cười đáp lại: "Chào cô Dương ạ, em tên là Ôn Hòe Tự."
Ôn Hòe Tự buộc tóc đuôi ngựa cao, thoải mái lộ ra vầng trán trơn láng.
Cô có đôi mắt hai mí, đôi mắt nâu linh động và bình tĩnh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn với đường nét mềm mại, hai má hơi đầy đặn, khi cười lên khóe mắt cong cong, rất đáng yêu.
Dương Tố Cầm gật đầu, lại bị Khổng Phú kéo riêng ra nói chuyện vài câu.
Các học sinh trong lớp đã không còn ngồi yên, bắt đầu ồn ào như tiếng muỗi vo ve.
Thậm chí có học sinh ngồi gần cửa sổ còn bạo dạn thò cổ ra ngoài, từng cái đầu đen ngo ngoe nhìn tình hình bên ngoài.
Ôn Hòe Tự quay đầu lại, mặt bình tĩnh đối mặt với đám người đó.
Đám người đó cũng không né tránh, vẫn tò mò đánh giá cô.
Mí mắt Ôn Hòe Tự giật giật.