Tóc ông cắt rất ngắn, trông có vẻ nếu chạm vào thì sẽ đâm vào tay.
Ông thường xuyên nhón chân, đôi mắt tinh anh, khóe miệng trĩu xuống, nhìn quanh tứ phía.
Giống như một con sư tử đang tuần tra lãnh địa của mình.
Ôn Hòe Tự đột nhiên nghĩ đến hình ảnh đó.
"Chủ nhiệm Khổng, chào thầy ạ." Ôn Hòe Tự tiến lên chào hỏi.
Thấy cô, vẻ mặt Khổng Phú dịu lại, lộ ra một hàm răng trắng: "Em là Ôn Hòe Tự phải không?"
Ôn Hòe Tự gật đầu.
Khổng Phú cười không ngớt.
Lần này trường số ba Tùng Kiều đã nhặt được một viên ngọc quý.
Nếu không có gì bất ngờ, "trạng nguyên" Ôn Hòe Tự này sẽ mang đến một dấu ấn rực rỡ cho lịch sử đỗ đại học của trường.
Giống như một phụ huynh của con nhà người ta, Khổng Phú sửa lại cổ áo, trông có vẻ kiêu ngạo: “Tốt lắm, tốt lắm, để thầy dẫn em vào trường tham quan."
Khổng Phú vừa định bảo bảo vệ trong phòng trực mở cổng, giây tiếp theo, một bóng đen vụt qua.
Khi người đó lướt qua bên cạnh Ôn Hòe Tự, một luồng gió nhẹ nổi lên, chiếc khóa kéo trên chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình phát ra âm thanh rất nhỏ bên tai cô, tiếng kim loại va chạm leng keng.
Trong khoảnh khắc, một mùi hoa oải hương thoang thoảng trong không khí, phảng phất cả đầu mũi cô.
Chỉ thấy thiếu niên đó một tay chống vào cánh cổng điện, nhẹ nhàng lộn người vượt qua hàng rào sắt cao.
"Giản Tư Niên!!!" Vẻ ôn hòa của vị chủ nhiệm ban nãy hoàn toàn sụp đổ, Khổng Phú chỉ tay về phía cậu, kéo dài giọng gầm lên, mặt đỏ bừng vì tức giận, suýt nữa thì ngất.
"Về văn phòng của thầy ngay!"
Giản Tư Niên tiếp đất vững vàng, chỉ để lại một bóng lưng với nửa khuôn mặt nghiêng, lười biếng giơ bàn tay phải không đút túi lên: "Biết rồi, chủ nhiệm."
Giọng nói mang theo chút uể oải, có lẽ là vẫn chưa tỉnh ngủ.
Ôn Hòe Tự nhìn bóng lung với bộ đồng phục đen trắng biến mất ở cổng trường, đôi mắt lóe lên.
Dù sao cũng là chủ nhiệm lâu năm, Khổng Phú hít sâu mấy hơi, bình tĩnh lại rồi quay sang nói với Ôn Hòe Tự: "Kỷ luật trường chúng ta rất nghiêm khắc. Loại hành vi như của cậu ấy, thứ hai tuần sau chắc chắn sẽ bị bắt lên bục đọc bản kiểm điểm."
Nói xong tay ông còn chỉ trỏ về phía nơi Giản Tư Niên vừa biến mất.
Ôn Hòe Tự "ừm" một tiếng.
Khổng Phú lúc này mới hài lòng gật đầu, vừa đi vừa giới thiệu tình hình chung của trường cho cô.
"Tuy mấy năm gần đây trường chúng ta tập trung phát triển nghệ thuật và thể thao, nhưng mảng văn hóa cũng luôn được chú trọng."
"Mấy năm trước đã bắt đầu thành lập lớp mũi nhọn khối văn và khối tự nhiên, bồi dưỡng những học sinh chuyên văn hóa. Mỗi lớp chỉ có 30 người, thực hiện chế độ luân chuyển theo thành tích." Khổng Phú như nhớ lại điều gì đó, nói tiếp: "Trại hè toán học vừa rồi, trường chúng ta cũng có vài học sinh tham gia. Trường số hai của em cũng có không ít người tham gia. Chắc em cũng đi đúng không?"
"Vâng, em có đi." Ôn Hòe Tự trả lời.
Khổng Phú lại gật đầu: "Tham gia các cuộc thi như vậy rất có lợi cho việc thi đại học sau này của em."