Chương 25

Lớp vỏ xíu mại trong suốt, bao lấy phần gạo nếp nóng hổi, tỏa ra hương thơm.

Ly sữa đậu nành ấm áp chảy vào bụng, đã lâu lắm rồi dạ dày cậu mới cảm nhận được hơi ấm.

Cậu vốn không mấy quan tâm đến chuyện ăn uống, cũng đã lâu không có thói quen ăn sáng, có bị bệnh dạ dày cũng chẳng bận tâm.

Sau khi ăn xong ba cái xíu mại, cảm giác ấm áp trong bụng dần lan tỏa, khiến cậu có chút cảm giác không chân thật.

Tầm mắt của Ôn Hòe Tự xác nhận cậu đã ăn xong miếng xíu mại cuối cùng, mới quay lại chú tâm vào từ vựng tiếng Anh.

Lộ Dật đi ngang qua chỗ của cậu, trêu chọc: "Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Lâu lắm mới thấy cậu ăn sáng đấy, tớ cứ tưởng mỗi sáng cậu uống sương thôi."

Giản Tư Niên nhét chiếc túi nhựa đựng xíu mại vào ly sữa đậu nành đã uống hết.

Nghe vậy, cậu liếc nhìn Lộ Dật, rồi tiếp lời, giọng hiếm hoi có sự sảng khoái sau khi ăn no: "Đúng vậy, tớ thành tiên rồi."

Cậu tùy tay ném ly sữa đậu nành, nó rơi gọn vào chiếc thùng rác màu xanh lam ở phía sau.

Có lẽ nhờ ăn sáng, tinh thần của Giản Tư Niên hai tiết đầu đều rất tốt, hiếm hoi không gục mặt xuống bàn ngủ.

Thỉnh thoảng Khổng Phú đi tuần ngang qua cửa sau, dụi mắt không tin nổi: "Chà, đi nhầm lớp à?"

Mặc dù vẫn ngồi một cách tùy tiện, nhưng thấy cậu cầm bút trong tay, trên bàn mở sách, Khổng Phú vẫn mừng rỡ gật đầu: "Không tồi, không tồi, trẻ nhỏ dễ bảo." Rồi chắp tay sau lưng, đi sang lớp khác.

Chân thầy Khổng vừa đi, Giản Tư Niên chơi Sudoku chán rồi.

Cậu úp cuốn sách Sudoku xuống, ném sang một bên.

Mặt bàn giờ không còn một quyển sách nào, cậu gác tay lên bàn, vùi mặt vào và bắt đầu ngủ.



Buổi chiều trời vẫn nắng chói chang.

Tiết này là tiết thể dục.

Giáo viên là một thầy béo, bụng bia, đầu đinh, giọng khàn khàn.

Trông thầy hiền lành, không làm khó học sinh, chỉ cho chạy ba vòng và giãn cơ, sau đó cho mọi người tự hoạt động.

Sân thể dục còn có vài lớp khác đang học thể dục, các học sinh chưa giải tán, đứng rải rác dưới một vài bóng râm ít ỏi chờ đợi hiệu lệnh.

Lộ Dật bước lên hai bước, khoác vai Giản Tư Niên: "Đi thôi, đi căng tin mua nước."

"Đừng khoác lên người tớ, nóng lắm." Giản Tư Niên dùng khuỷu tay đẩy cậu ấy ra: "Cậu đi trước đi, tớ đi vệ sinh."

Lộ Dật gật đầu: "Được, chờ cậu ở sân thể thao."

Thầy thể dục đứng dưới gốc cây râm mát, đang trò chuyện với một giáo viên khác.