Chương 24

Ôn Hòe Tự cũng len vào một quầy, mua một ly sữa đậu nành và bốn cái xíu mại.

Nhân viên hội học sinh mang băng đỏ túc trực ở cổng để ngăn học sinh mang đồ ăn vào trường.

Ôn Hòe Tự cũng làm theo mọi người, nhét đồ vào cặp sách.

Sữa đậu nành khó cho vào cặp vì sợ đổ, nên cô đặt nó vào chiếc túi bên hông.

Cô đến trường khá sớm, trong lớp chỉ có lác đác vài người, vừa ăn sáng vừa đọc sách.

Không ngờ Giản Tư Niên cũng đến sớm, bởi thấy hành vi của cậu hôm qua, cô cứ nghĩ cậu ngày nào cũng đi sát giờ hoặc đi học muộn.

Có thể là sau khi viết bản kiểm điểm thì cậu đã ngoan ngoãn hơn rồi, ít nhất cũng không thể phạm cùng một lỗi hai ngày liên tiếp.

Vừa lúc, Ôn Hòe Tự lấy túi xíu mại ra, đặt lên bàn cậu cùng với ly sữa đậu nành còn nóng.

Giản Tư Niên gác chân lên thanh ngang dưới gầm bàn, cả người vươn vai ra sau.

Đồng phục cậu mặc lùng thùng, khóa áo khoác kéo hờ.

Chiếc ghế không có tựa lưng, nếu không cậu còn có thể ngồi thoải mái hơn.

Khóe mắt cậu hơi đỏ, có vẻ không ngủ ngon, giờ thì ngáp liên tục.

Bữa sáng này đến bất ngờ, không thể hiểu nổi.

Giản Tư Niên hất cằm, nhướn mày hỏi: "Có ý gì?"

Hai tay khoanh trước ngực đặt trên bàn, cậu nhìn phần đồ ăn nóng hổi, rồi quay sang nhìn Ôn Hòe Tự đang dọn dẹp bàn học.

Sách vở cho tiết học đã được sắp xếp gọn gàng.

Ôn Hòe Tự khẽ ngước mắt lên, nhìn cậu: "Tiền đồ ăn sáng của cậu là ba mươi đồng."

Giản Tư Niên suýt bật cười trước sự kiên định của cô.

Cái người này sao lại rắc rối thế? Người khác thì "bớt đi một chuyện còn hơn thêm một chuyện", Ôn Hòe Tự lại hay thật, nhất định phải tự ôm phiền phức vào mình.

"Thế cậu có thu thêm phí chạy vặt không?" Giản Tư Niên ngồi thẳng dậy, nói.

Ôn Hòe Tự nghiêm túc suy nghĩ một lát: "À, cậu nhắc tớ mới nhớ." Cô tiện tay lấy một mảnh giấy nháp, tính toán.

"Một lần tớ lấy cậu năm hào đi." Ôn Hòe Tự đưa ra con số cuối cùng, hỏi: "Chấp nhận được không?"

"Thế thì cậu nuốt luôn số tiền này đi." Giản Tư Niên xé vỏ ống hút, cắm vào ly sữa đậu nành uống một ngụm.

"Tớ sẽ không tham ô." Ôn Hòe Tự thẳng thắn nói.

Giản Tư Niên bị sữa đậu nành sặc một cái, vừa ho vừa nói: “Cậu… khụ khụ…cậu được đấy…"

Xem ra người bạn cùng bàn mới này có tố chất làm cán bộ thật đây.

Cậu ngưng lại một lúc rồi tiếp tục ăn sáng.