Chương 18

Giản Tư Niên ngơ ngác không hiểu. Cái quái gì thế?

Kinh ngạc, khó hiểu, đủ loại cảm xúc phức tạp dồn nén trên mặt cậu.

Trong đầu Giản Tư Niên chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Con nhỏ này bị hâm à?

Ôn Hòe Tự rất nghiêm túc chỉ ra vị trí trèo tường, và cuối cùng, cô lại nói thêm: “Mặc dù việc cậu làm là tự do của cậu, nhưng với tư cách là bạn cùng lớp, tớ không khuyên cậu trèo tường trốn học.”

Khóe miệng Giản Tư Niên giật giật.

“Thế tôi càng muốn trèo thì sao?” Giản Tư Niên hất cằm lên.

“Ồ, vậy thì cậu trèo đi.” Ôn Hòe Tự lấy khăn giấy ra.

Giản Tư Niên: “…”

Vậy nãy giờ cô nói một tràng có ý nghĩa gì chứ?

Giản Tư Niên nhìn chằm chằm mặt cô một lúc lâu.

Cô đang cúi đầu lau vôi trắng dính trên lòng bàn tay, trên mặt vẫn điềm tĩnh như không.

Mặc kệ, bây giờ không đi thì sẽ mất cơ hội.

Cậu gạt bỏ những suy nghĩ khác ra khỏi đầu, chuẩn bị lấy đà leo lên.

“Này! Định làm gì đấy! Giản Tư Niên, lại là em!” Khổng Phú giơ ngón tay trỏ gọi cậu, rồi bước tới túm cổ áo cậu, chìa khóa trong túi quần ông va vào nhau leng keng.

Giản Tư Niên thầm kêu không hay, sao giờ này Khổng Phú vẫn còn ở trường?

“Lại để thầy bắt được rồi nhé.” Khổng Phú túm lấy cậu xoay người lại: "Con người ta không thể làm chuyện xấu được, hễ làm gì sai là sẽ phải gánh chịu hậu quả.”

Khổng Phú rất đắc ý, mọi hành vi vi phạm kỷ luật đều không thể qua được mắt ông.

Giản Tư Niên cảm thấy mình xui xẻo đến mức khó tin.

Khổng Phú chắp tay sau lưng, chuẩn bị mắng mỏ cậu, thì ánh mắt liếc sang Ôn Hòe Tự đang đứng bên cạnh.

“Ôi chà, Tiểu Hòe. Sao không ngủ trưa mà lại ở đây thế?” Ông thay đổi thái độ ngay lập tức, giọng nói trở nên hiền hậu lạ thường.

“Thưa thầy, bức tường này của trường mình cần được sơn lại, nếu có thể, tốt nhất là nên gia cố thêm.” Ôn Hòe Tự nói: "Tường bị thấm nước khá nhiều, chịu lực nặng có thể sẽ sụp đấy ạ.”

“Thật à?” Khổng Phú bán tín bán nghi, đưa tay sờ vào bức tường.

Nghe cô nói, ông thấy có vẻ cũng có lý.

“Vừa nãy bạn học này thử rồi, đạp chân lên thì thấy chịu lực không ổn, tường hơi cong một chút.” Ôn Hòe Tự bịa chuyện rất thản nhiên.

“Vậy sao?” Khổng Phú tin sái cổ: "Để buổi chiều thầy báo lại với nhà trường, đây là chuyện lớn mà.”

Ôn Hòe Tự gật đầu.

Khổng Phú lại quay sang Giản Tư Niên: “Thế ra vừa nãy không phải em định trèo tường trốn học à?”