Chương 17

"Cái gì?" Giản Tư Niên nghi ngờ mình nghe nhầm, tầm mắt không ngừng dò xét trên mặt cô, muốn nhìn ra điều gì đó.

Sao cô lại tự nhiên thân thiết với mình như vậy? Hình tượng học bá lạnh lùng đổ vỡ tan tành, không thể nào vá lại được.

"À, ý tớ là cậu có thể dùng thẻ cơm của cậu giúp tớ quẹt một bữa được không, thẻ cơm của tớ chưa kịp nạp tiền." Ôn Hòe Tự chậm rãi giải thích.

Giản Tư Niên: "…"

"Cậu…" Giản Tư Niên muốn nói, hệ thống ngôn ngữ của cô có phải thừa chỗ này khuyết chỗ kia không.

Sao nói chuyện chẳng khi nào đi vào trọng tâm, nói như nói vậy, nói xong còn phải mất công giải thích một hồi.

Nhưng ánh mắt của Ôn Hòe Tự rất chân thành, thật sự chỉ muốn ăn một bữa cơm mà thôi.

Giản Tư Niên bất đắc dĩ thở dài, kéo góc áo bị cô giữ: "Được rồi, tôi mời cậu."

Ôn Hòe Tự cong mắt, cười rạng rỡ: "Cảm ơn."



Ai sống trong sung sướиɠ, đủ đầy, thì sẽ muốn làm gì thì làm, không ngại ngùng sợ hãi.

Vì thế, Giản Tư Niên quyết định trèo tường trốn ra khỏi trường.

Dù sao thì, phạm một lỗi cũng phải viết bản kiểm điểm, mà phạm hai lỗi cũng thế, nên dứt khoát gộp lại viết một lần cho xong.

Nghĩ là làm, cậu nhìn đồng hồ treo tường trong lớp, lúc đó là 1 giờ 40 phút.

Giờ này, mọi người đã bắt đầu đi ngủ trưa, và Khổng Phú chắc chắn cũng không có ở văn phòng.

Tiếng quạt trần vẫn kẽo kẹt thổi, Giản Tư Niên nhẹ nhàng dịch ghế, rồi rón rén xuống lầu, đi đến phía sau khu nhà học.

Nơi đó có một bức tường quét vôi trắng, cao khoảng hai mét, cũng không quá khó để trèo qua.

Cậu thử đưa tay lên sờ, thấy bức tường không trơn.

Tốt lắm. Cậu nghĩ: Cứ lấy đà chạy rồi nhảy lên thôi.

Vừa vui mừng xong, chưa kịp chuẩn bị, cậu cảm thấy sau lưng có một ánh mắt nóng rực.

Liếc qua, cậu thấy một bóng dáng màu xanh lam.

Ôn Hòe Tự đã chứng kiến toàn bộ quá trình cậu suýt trượt chân.

Giản Tư Niên giật mình, suýt nữa tưởng là Khổng Phú.

Nhưng nghĩ lại, nếu là Khổng Phú thì chắc chắn sẽ không im lặng mà rình rập, mà sẽ túm cổ áo cậu lôi thẳng về văn phòng.

Thấy người đến, cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi thò tay vào túi áo khoác, định uy hϊếp cô không được mách lẻo.

“Này, cậu…”

“Vị trí của cậu không đúng rồi.” Ôn Hòe Tự ngắt lời cậu, bất ngờ nói: "Vừa nãy chân cậu đạp lên chỗ cách mặt đất khoảng hai mươi phân, mà chỗ đó là mép sơn, sẽ trơn hơn những chỗ khác. Phân tích theo kiến thức vật lý, cậu nên dẫm vào chỗ này mới đúng.”

Ôn Hòe Tự tiến lên, áp bàn tay vào tường và chỉ vào một chỗ: "Đúng rồi, chính là vị trí này.”