Chương 16

Mọi người đứng ngoài xem, chỉ cần không liên quan đến mình thì sao cũng được.

Dù sao thì mấy nam sinh năm ba kia cũng chen hàng trước.

Vì thế, mọi người đồng loạt phụ họa: "Đúng vậy, bọn họ chen hàng."

Thấy có nhiều người làm chứng, Khổng Phú gật đầu, trong lòng đã có suy tính.

"Mấy đứa, đi ra cửa nhà ăn mà đứng đi." Ông túm mấy người đó, lấy điện thoại từ túi quần ra tìm danh bạ: "Thầy gọi điện cho chủ nhiệm khối các em, bảo thầy ấy dẫn các em về."

"Ngày nào cũng không chịu học hành tử tế! Chen hàng là đáng xấu hổ có biết không!" Khổng Phú vừa đẩy họ vừa gọi điện thoại.

Nhìn đám người đi xa, đội hình trở lại bình thường.

Giản Tư Niên cảm thấy bạn học mới này có chút thú vị.

Lúc bị chen hàng, cậu còn tưởng Ôn Hòe Tự sẽ nhịn, nhưng không ngờ cô không chỉ bạo gan chen ngược lại, mà còn hỏi ngược lại khiến đám người kia cứng họng.

Hơn nữa còn chơi xỏ họ một vố trước mặt thầy Khổng Phú.

Quá đỉnh, quá cao tay.

Cậu cười khẽ phía sau, Ôn Hòe Tự nghe thấy quay đầu lại nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp, chỉ vào thái dương: "Đầu óc cậu có ổn không?"

Giản Tư Niên: "?"

Khóe miệng Giản Tư Niên xụ xuống: "Ý gì?"

Mới vừa nãy còn thầm khen cô, kết quả người này trở mặt nện cho mình một búa.

Ôn Hòe Tự cảm thấy mình nói hơi sai, nhưng đã lỡ nói rồi, cô đành bổ sung: "Ý tớ là mặt trời to như vậy, cậu không bị phơi nắng mà ngất đấy chứ?"

Giản Tư Niên cạn lời nhìn cô, thậm chí còn có chút buồn cười: "Cậu thấy tôi sẽ ngất sao?"

"Không ngất." Ôn Hòe Tự nghiêm túc nói: "Thế thì tốt rồi, sắp đến lượt chúng ta rồi."

Giản Tư Niên có cảm giác, ngay cả khi cậu có ném thẻ nước cho Ôn Hòe Tự thì cô cũng sẽ chịu khó nạp đầy đủ rồi trả lại cho cậu.

Làm thế nào mà một người có thể vừa thật thà vừa lươn lẹo như vậy chứ?

Cậu không hiểu nổi.

Cuối cùng cũng đến lượt họ, Ôn Hòe Tự bỏ ra năm mươi tệ để làm thẻ mới, lại nạp thêm hai trăm, tổng cộng cũng tốn một khoản kha khá.

Làm thẻ nước xong, nhà ăn vẫn chưa đóng, vẫn còn học sinh thong thả ngồi ăn cơm.

Giản Tư Niên hoàn thành nhiệm vụ, định nhấc chân đi thì bị Ôn Hòe Tự giữ lại.

"Sao thế?" Giản Tư Niên đút tay vào túi quần.

"Cậu có thể mời tớ ăn cơm không?" Ôn Hòe Tự nói.

"Cái gì?" Giản Tư Niên nghi ngờ mình nghe nhầm, tầm mắt không ngừng dò xét trên mặt cô, muốn nhìn ra điều gì đó.