Ôn Hòe Tự nhìn hàng người dài dằng dặc, nói: "Cậu đi ăn cơm trước đi, tớ tự làm được rồi."
"Tôi không ăn cơm trưa." Giản Tư Niên cúi đầu nghịch điện thoại.
"Vậy cậu có ăn cơm chiều không?" Ôn Hòe Tự hỏi.
"Cũng không ăn cơm chiều."
"Cơm sáng thì sao?"
"Không ăn."
Ôn Hòe Tự "Ồ" một tiếng: "Cậu muốn thành tiên sao?"
Đây là câu tục ngữ ở đây, cha mẹ hay dùng để mắng những đứa trẻ không chịu ăn cơm.
Giản Tư Niên dừng tay lại một chút, lạnh nhạt trả lời: "Đúng vậy."
Ôn Hòe Tự không nói gì, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi hang người di chuyển.
Giản Tư Niên cũng không phải không có việc để làm, tiền trong thẻ nước của cậu cũng không còn nhiều.
Cậu định nạp hai trăm tệ để dùng hết học kỳ này.
Bị cô nói một câu lạnh nhạt như thế, trong lòng cậu có chút rùng mình.
Cũng không phải cả ngày cậu không ăn cơm thật, chỉ là vừa nãy thuận miệng hùa theo cô, nói hoàn toàn không uốn lưỡi một lần.
Trò chơi vẫn tiếp tục, Giản Tư Niên dứt khoát thoát ra, ngẩng đầu nhìn hàng người dài trước sau.
Không biết phải xếp hàng đến bao giờ.
Ánh nắng mặt trời hôm nay cũng gay gắt, hàng người dài ai cũng vừa lấy tay che nắng vừa kêu rên.
Nhà trường cũng không để vị trí làm thẻ nước ở trong nhà.
Giản Tư Niên nheo mắt nhìn mặt trời chói chang, suy nghĩ xem nếu mình ném thẻ nước cho Ôn Hòe Tự nhờ cô nạp hộ thì có tính là bắt nạt bạn học mới không?
Trong khi cậu còn đang băn khoăn, bốn năm nam sinh đi tới, mặc đồng phục màu đỏ, cứ thế đường đột chen lên phía trước.
Ôn Hòe Tự bị xô lùi lại vài bước, cả hàng người phía sau cũng lùi theo.
Giản Tư Niên đỡ cô một tay.
"Gì thế này?"
"Có người chen hàng kìa."
"Sao mà không biết xấu hổ gì thế…"
Tiếng bàn tán không ngừng, nhưng không ai dám tiến lên tranh cãi.
Mấy nam sinh đó cao lớn, lại là học sinh năm ba.
Nếu xảy ra xung đột thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.
Đồng phục của ba khối có màu sắc khác nhau để dễ phân biệt.
Đồng phục màu đỏ rất bắt mắt trong đám đông, khiến mọi người chỉ dám than vãn với nhau.
Đứng vững trở lại, Ôn Hòe Tự nhìn vào vị trí bị chen hàng trước mặt.
Cô trực tiếp bước lên, chen vào trước mặt mấy nam sinh đó.
"Này, chen hàng à?" Nam sinh đó đang cúi đầu chơi điện thoại, bị xô một cái ngẩng đầu nhìn cô, phát hiện là một cô gái nhỏ nhắn.
Ôn Hòe Tự nhìn thẳng vào mắt cậu ta, như bỗng nhiên nhận ra: "Ồ, hóa ra cậu biết cái này gọi là chen hàng à."