Chương 13

Bố cục phòng học của trường số ba và trường số hai khá giống nhau.

Bình nước nóng ở phía bên trái bục giảng, treo trên tường.

Trong giờ học, Ôn Hòe Tự cầm cốc đi lấy nước, đến nơi mới nhớ ra mình không có thẻ nước.

Công việc đầu năm học rất nhiều, Khổng Phú có lẽ cũng chưa để ý đến.

Một nữ sinh xếp hàng phía sau thò đầu ra, chìa tay ra trước mặt cô: "Bạn học, cậu dùng thẻ của tớ đi."

Từ Hội Lệ vừa nãy ở dưới bục giảng đã thầm cảm thán vẻ đẹp kinh diễm của bạn học mới này.

Khi cô giới thiệu bản thân, đôi mắt hai mí mỏng khẽ hất lên, trong veo và sạch sẽ, giống như viên ngọc trai không chút tạp chất.

Trên người còn có một khí chất văn nghệ nhẹ nhàng, giống như thiếu niên u buồn dựa bên cửa sổ trong những cuốn tạp chí xưa cũ.

Lúc này, nhìn người ở cự ly gần, Từ Hội Lệ càng cảm nhận rõ ràng khí chất đó.

Ôn Hòe Tự dùng hai ngón tay rút lấy chiếc thẻ nước màu xanh lá cây, mỉm cười lịch sự: "Cảm ơn."

Đôi mắt Từ Hội Lệ chớp chớp: "Không… không có gì."

Không có thẻ nước khá bất tiện, dù sao nước cũng là nhu yếu phẩm của cơ thể.

Ôn Hòe Tự lấy nước xong thì đi đến văn phòng tầng hai tìm Khổng Phú.

Khổng Phú vỗ đùi: "Ôi, cái đầu của thầy!"

Ngày thứ hai của năm học, từ nhiệm vụ giảng dạy của khối đến bảo trì thiết bị phòng học, công việc lớn nhỏ chồng chất lên nhau.

Ông thật sự đã bỏ qua chuyện này, rõ ràng tối hôm trước vừa nhắc tới.

Quả nhiên càng già trí nhớ càng kém, Khổng Phú thở dài, bày cách: "Buổi trưa em đến cửa sổ bên cạnh nhà ăn làm một cái mới…"

Ông liếc mắt, chỉ Giản Tư Niên đang đứng dựa tường: "Giản Tư Niên, buổi trưa em dẫn bạn học mới đi làm một chút."

"Em?" Giản Tư Niên trong tay còn cầm một quyển vở, nghe vậy giơ ngón tay trỏ chỉ vào bản thân.

"Sao? Buổi trưa em không ở trường hay sao?" Khổng Phú nheo mắt nhìn cậu đầy cảnh giác.

Buổi trưa cậu định trèo tường ra cổng trường thật.

Ý tưởng vừa nảy ra đã bị chặn đứng.

"Được, em dẫn cậu ấy đi." Giản Tư Niên hất cằm, sảng khoái đồng ý.

Khổng Phú hài lòng gật đầu, dặn dò vài câu rồi để cậu quay về.

Ôn Hòe Tự đi theo sau, bước lên hai bước để đi song song với cậu: "Cảm ơn."

Giản Tư Niên: "Ừm."

Tất cả các trường cấp ba ở Tùng Kiều đều do một công ty nước trong thành phố thầu, thẻ nước cũng do nhân viên bên đó xử lý.

Họ đến trường một tuần ba lần vào thứ Hai, Tư và Sáu.

Hôm nay vừa đúng thứ Tư, bên cửa sổ đã xếp hàng dài.