Lưu Dương Dương còn muốn tiếp tục đeo bám, nhưng tiếng chuông vào học đã ngắt lời cậu ta.
Cậu ta học lớp 9, cùng tầng nhưng khác lớp với bọn họ.
Cậu ta đập tay với Lộ Dật, tiện tay giật luôn tờ giấy trắng trên bàn Giản Tư Niên.
Tự mình đi mua sao nhanh bằng giật được của người khác, vậy là tiết toán học sau có nháp rồi.
Giản Tư Niên cũng chẳng nói gì, rút đại một quyển sách giáo khoa từ trong hộc bàn ra để kê đầu ngủ tiếp.
Chưa kịp nằm xuống, người bên cạnh đẩy tới một hộp gì đó.
Là băng keo cá nhân chống nước.
Động tác nằm xuống của cậu khựng lại, nhướng mày tỏ vẻ khó hiểu, trong lòng càng khó chịu hơn.
Chỉ là bạn học vừa gặp vài lần, vậy mà lại cố ý đến phòng y tế mua băng keo cá nhân cho cậu, cô có ý gì?
Bị hành động này của Ôn Hòe Tự làm cho khó chịu, cậu xoa xoa giữa hai lông mày định đẩy hộp băng keo cá nhân lại, giây sau, một tờ giấy xuất hiện trên bàn cậu.
"Tớ sợ máu."
Giản Tư Niên: "?"
Động tác của cậu dừng lại, cầm tờ giấy lật đi lật lại, xác nhận cô viết đúng ba chữ "Tớ sợ máu".
Không thể tin nổi, không dám tin.
Sau một lúc suy nghĩ, cậu mở hộp băng keo cá nhân, xé ra một miếng.
"Cho tôi mượn gương." Giản Tư Niên chìa tay ra.
Nghiên Hi đang vội vàng học thuộc từ mới, không để ý lắm nên tiện tay đưa cho cậu.
Nhờ có gương, cậu chọn một vết máu trông khá lộ liễu để dán lên.
Còn những vết mờ khác, cậu thấy không cần thiết phải dán, nếu dán hết thì trông chẳng khác nào đeo mặt nạ.
Dán xong, cậu đưa phần còn lại của hộp băng keo cá nhân cho cô.
Ôn Hòe Tự không nhận.
Tiết này là tiết tiếng Anh, không hiểu sao đánh chuông ba phút rồi mà cô giáo tiếng Anh vẫn chưa tới.
Trong lớp vang lên tiếng bút viết sột soạt, mọi người đều tranh thủ mấy phút này để củng cố từ vựng nghe viết hôm nay.
"Sao vậy?" Giản Tư Niên hạ giọng, tay vẫn còn lơ lửng trên mặt bàn.
"Cầm lấy đi, tớ cảm giác sau này cậu còn cần dùng tới."
"…"
Nhất thời không phân biệt được đó là nói thật hay nói mỉa.
Giản Tư Niên sặc một tiếng, lấy ra một tờ năm mươi tệ từ túi áo khoác đồng phục đưa cho cô.
Ôn Hòe Tự lắc đầu: "Tớ không có tiền lẻ."
Giản Tư Niên không thèm nâng mí mắt: "Vậy thì cứ cầm lấy, không cần trả lại."
Nói rồi, cậu trực tiếp nhét vào tay cô, rồi gục đầu xuống ngủ tiếp.
Ôn Hòe Tự mím môi, mở tờ tiền giấy màu xanh lá cây đã gấp vài lần.
Ánh sáng xuyên qua hình người trên đó, in bóng lên mặt bàn.