Chương 11

Thầy giáo sinh học gõ mạnh vào bục giảng, cố gắng đánh thức những cái đầu sắp gục xuống bàn của học sinh.

Có chút hiệu quả, bọn học sinh tỉnh ngủ ngay lập tức, nhưng cơn buồn ngủ lại nhanh chóng ập đến, những cái đầu lại gật gà gật gù.

Ôn Hòe Tự xem lại một lượt phần ghi chép môn sinh học của mình.

Còn năm phút nữa là hết giờ, cô lấy nháp ra và dựa vào trí nhớ phác thảo sơ đồ mặt bằng của trường.

Vẽ xong, cô khoanh tròn ba chữ "Phòng y tế", xác nhận lộ trình từ khu năm hai đến phòng y tế rồi cất bút.

Cô lấy một tờ hai mươi tệ từ trong cặp.

Tiếng chuông tan học vang lên đúng lúc.

Thầy giáo sinh học thấy cả lớp ai cũng buồn ngủ nên không nán lại, kẹp giáo án rồi đi luôn.

Ôn Hòe Tự liếc nhìn Giản Tư Niên đang nằm gục bên cạnh, không biết cậu ngủ hay chưa.

Để không làm phiền cậu học, cô cẩn thận vòng qua lưng cậu, lách ra từ hàng ghế sau.

Trường số ba khá rộng, với nhiều dãy nhà xếp ngay ngắn.

Cô đi đến trước tòa nhà có ba chữ "Tòa nhà hành chính" màu vàng, dựa vào bản đồ phân bố tầng dán ở tường ngoài để tìm phòng y tế ở tầng một.

Lấy thuốc xong đi ra, ánh mặt trời bên ngoài vẫn còn chói chang.

Ôn Hòe Tự quay lại khu năm hai.

Vừa đi đến hành lang tầng bốn, cô thấy một cái đầu đen thò ra từ vị trí cạnh cửa sổ của mình, lắc qua lắc lại.

"Thằng Vương Quá ngu ngốc đó, không được, tan học chúng ta phải xử nó!" Giọng nói có chút kích động, là một người đang bênh vực cho Giản Tư Niên.

Ôn Hòe Tự đứng ngoài một lúc, lắng nghe cậu nam sinh gầy gò kia nói càng lúc càng hăng.

Khi cậu ta bày tỏ xong suy nghĩ của mình, mới thoáng nhìn thấy Ôn Hòe Tự đứng bên cạnh đã lâu.

Cậu ta giật mình nhận ra mình đang ngồi vào chỗ người khác, vội vàng đứng lên, thái độ cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi cậu, vừa nãy tớ ngồi nhầm chỗ của cậu."

Ôn Hòe Tự lắc đầu nói không sao, rồi ngồi xuống vị trí cậu ta vừa nhường.

"Cứ thế mà làm. Tớ, Dương Dương với cậu." Lộ Dật vung một tay, dứt khoát nói: "Tan học đi đánh cho đám ranh con đó một trận."

Giản Tư Niên cuộn tờ giấy trắng trong tay lại đánh vào tay Lộ Dật, giọng lười nhác: "Lằng nhằng thế?"

Lộ Dật ôm tim làm vẻ thất vọng: "Cậu thế mà lại…"

Cậu nam sinh tên Dương Dương cũng dựa lại gần, nửa người nằm bẹp trên bàn Giản Tư Niên, liếc mắt nhìn cậu: "Cậu thế mà lại…"

"Hai thằng tâm thần." Nghiên Hi ở hàng ghế trước không nhịn được, buông một câu nhận xét.

Giản Tư Niên lại giơ ngón tay cái lên, đồng tình với cách nói của cô ấy: "Chuẩn không cần chỉnh."

Lộ Dật: "A."

Lưu Dương Dương: "A a a."

Bảo sao kẻ ngốc lúc nào cũng vui vẻ.

Ở nơi không ai để ý, Ôn Hòe Tự khẽ cong khóe môi.