"Ủa kìa, mặt cậu bị làm sao thế?" Chờ cậu ngồi xuống, Lộ Dật mới thấy rõ vết bầm tím trên cằm và vài vết xước sâu nông trên mặt cậu.
"Chết tiệt, lại là lũ Vương Quá phải không?" Lộ Dật nhanh chóng đoán ra, miệng bắt đầu luyên thuyên: "Chuyện lớn thế này mà không nói cho bọn tớ? Biết ngay là cái lũ đó sẽ không bỏ qua mà, ngày nào cũng cứ như ruồi bọ, bu lại…Tan học tớ với cậu đi cùng, gọi cả Dào Dạt nữa, không cho bọn chúng một bài học thì lại tưởng tớ là ai…Mặt cậu thế này phải đi phòng y tế xem ngay đi, bị phá tướng rồi."
Giản Tư Niên bị cậu ấy làm cho ong cả tai, cậu đưa tay xoa xoa thái dương: "Giải quyết rồi, đừng bận tâm. Vết thương nhỏ thôi, lười đi khám."
"Đúng là phí của trời, đẹp trai như vậy mà không biết quý trọng." Lộ Dật cằn nhằn, nhưng trong lòng vẫn không nuốt trôi được cơn giận: "Không được, phải đánh cho một trận nữa, xem tụi nó làm anh em tớ ra nông nỗi gì này."
Ngôn Nghiên Hi xen vào: "Có thể đừng suốt ngày đánh đấm không? Làm người văn minh được không?"
Giản Tư Niên giơ ngón cái lên: "Nghe thấy chưa, chúng ta là người văn minh, không làm những chuyện của đám lỗ mãng đó."
Lộ Dật: "…" Đánh xong rồi mới nhớ ra mình là người văn minh.
Xem ra tình anh em này đã lãng phí rồi.
Những lời này lọt vào tai Ôn Hòe Tự không sót một chữ nào.
Tay cô đang lật trang sách bỗng khựng lại, đột nhiên ngẩng đầu lên.
"À, đúng rồi." Lộ Dật bắt gặp ánh mắt cô, lúc này mới nhớ ra mình chưa giới thiệu bản thân: "Tớ tên là Lộ Dật, "dật" trong thất dật. Vừa rồi tớ nói có hơi bộc trực, xin lỗi nhé."
"Kia là Giản Tư Niên, bạn cùng bàn của cậu đấy." Cậu ấy hất cằm, giới thiệu hộ Giản Tư Niên luôn.
Giản Tư Niên không có hứng thú chào hỏi bạn mới, trong lòng đang phiền muộn.
Đúng lúc chuông vào học vang lên, cậu gục đầu xuống bàn, chỉ để lại cho cô cái gáy tròn tròn.
Lộ Dật đã quen với thái độ này của cậu, nói thêm với Ôn Hòe Tự: "Tư Niên là người như vậy đấy, nhưng không có ý xấu đâu, cậu đừng sợ nhé."
Ôn Hòe Tự lật một trang sách: "Ừ."
Khoảng đầu tháng chín, không khí vẫn còn vương vấn cái nóng oi bức của mùa hè.
Trong phòng học, chiếc quạt trần quay kẽo kẹt, kẽo kẹt.
Lướt mắt một vòng, ai nấy đều mặc bộ đồng phục trắng đen của trường.
Tiết này là tiết sinh học, những lời giải thích dài dòng và bối cảnh của thí nghiệm khiến người ta buồn ngủ rũ rượi.