"Cậu muốn chia tay với tớ sao?" Giọng nói ở đầu dây bên kia nghẹn ngào đầy uất ức.
Ôn Hòe Tự nghe mà dở khóc dở cười.
"Tớ cứ ngỡ mình là duy nhất của cậu, tớ cứ ngỡ chúng ta sẽ bên nhau suốt đời, tớ cứ ngỡ…"
Đầu dây bên kia bỗng dừng lại, rồi lại nhỏ giọng thổ lộ: "Chúng ta còn có thể nữa không, tớ cứ ngỡ…"
Tiếng sột soạt của vải vóc truyền tới, Vân Tri lại tiếp tục: "Tớ cứ ngỡ núi đao biển lửa cũng chẳng thể chia lìa chúng ta."
"Hóa ra, tình cảm của chúng ta lại mỏng manh đến vậy… Nhớ lại khi đó, dưới ráng chiều hoàng hôn, là chúng ta đã thề…"
Chiếc xe buýt bon bon chạy, từng hàng nhà cửa xiêu vẹo bị bỏ lại phía sau.
Giọng nói khoa trương của cô bạn ở đầu dây bên kia lải nhải không ngừng, Ôn Hòe Tự có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đau khổ, ôm ngực đầy bi thương của Vân Tri lúc này.
"Tớ không có ý định chia tay với cậu."
Ôn Hòe Tự phối hợp diễn, giọng điệu chân thành: "Tớ chỉ cần một cơ hội để trở nên tốt hơn."
"Tớ muốn cho cậu một tương lai."
Vân Tri bật cười, dựa vào tường cười rũ rượi.
Tiếng cười trong trẻo như gió mơn man bên tai, khiến Ôn Hòe Tự thấy nhột nhột.
"Oa, thật sao?" Vân Tri vẫn còn cười, giọng nói nhẹ nhàng hẳn.
"Tin tưởng tớ đi, tớ là một người phụ nữ có trách nhiệm." Ôn Hòe Tự nói.
Vân Tri cười đến suýt đau cả bụng.
Sao trước đây cô ấy lại thấy Ôn Hòe Tự là một người lạnh lùng nhỉ? Đến cả người tinh mắt như cô ấy cũng có ngày nhìn lầm.
Nhưng cũng đúng thôi, "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" mà.
"Được rồi, tớ tin cậu."
Vân Tri hắng giọng, lấy lại bình tĩnh, rồi nói tiếp: "Nhưng sao đột nhiên cậu lại chuyển trường vậy? Chẳng nghe nói gì cả?"
Ôn Hòe Tự đưa micro điện thoại ra ngoài cửa sổ, hỏi: "Cậu có nghe thấy tiếng gió không?"
Vân Tri im lặng hai giây: "… Có nghe thấy."
Đến ngã tư đèn đỏ, xe buýt dừng lại, giọng Vân Tri lại tiếp tục truyền đến: "Nhưng cậu đi rồi, để lại mình tớ một mình lẻ loi, cô đơn, trống trải biết bao…"
Ôn Hòe Tự còn chưa kịp đáp lại, Vân Tri đã tự thở dài: "Ôi, tớ cũng chẳng muốn khuyên cậu đâu. Cậu đã tự mình đưa ra quyết định rồi, chỉ cần cậu không hối hận, tớ sẽ luôn là người tiên phong đi đầu, cổ vũ cậu. Chỉ là chuyện lớn thế này mà cậu lại không nói trước, trái tim nhỏ bé của tớ bị tổn thương quá rồi…"
Đầu dây bên kia bắt đầu ồn ào, nghe kỹ thì có tiếng nhiều người đang trò chuyện.
Vân Tri nói gì đó với những người bên cạnh, giọng lúc gần lúc xa.
Một lúc sau, cô lại kết thúc cuộc trò chuyện đột ngột như mọi khi: "Nhưng cũng không có gì to tát. Nếu ở ngoài kia bị ấm ức thì cứ về đây, bờ vai tớ lúc nào cũng sẵn sàng để cậu dựa vào đấy."
[Điểm dừng tiếp theo, trường số ba Tùng Kiều.] Giọng phát thanh tự động của xe buýt vang lên, những dòng chữ đỏ chạy trên màn hình đen.