Hứa Viễn Chí bèn kể lại rằng, hơn mười năm trước, bởi vì ông là ngự y quen dùng của Thế Tông hoàng đế, sau khi Diên Thủy đế kế vị thì bị nghi kỵ, nên ông lấy cớ bệnh nặng sắp chết để trốn khỏi kinh thành, ẩn cư giang hồ. Dù sao ông cũng là thái y, muốn bản thân giả bệnh giả chết cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Hứa Viễn Chí nói: “Chuyện này thật đúng là trùng hợp. Nay ta cũng phải vào kinh, vừa hay có thể đồng hành cùng các người, trên đường đi cũng tiện chăm sóc lẫn nhau.”
Hà thị vội cười đáp: “Vậy thì tốt quá rồi. Ta đang lo lắng đây, đường xa ngàn dặm, thân thể A Sơ vốn yếu đuối, nhỡ trên đường có gì không thoải mái. Có ngài đi cùng, suốt dọc đường chúng ta có thể yên tâm hơn nhiều rồi.”
Hà thị vừa nói vừa nhìn sang Diệp Sơ, thấy nàng đang cúi đầu như đang suy nghĩ điều gì, bèn mỉm cười dịu dàng hỏi: “A Sơ, con đang nghĩ gì vậy?”
Diệp Sơ chỉ cảm thấy chuyện này quả thật quá mức trùng hợp.
Mấy ngày nay hết chuyện này đến chuyện khác liên tiếp xảy ra, nàng luôn có cảm giác không chân thực lắm, cứ như thể vẫn còn đang ở trong giấc mộng. Lúc này nàng đang ngẩn người, bỗng nhiên bị Hà thị hỏi một câu, không khỏi có chút ngượng ngùng, vội vàng cười nói: “Cũng chẳng nghĩ gì cả, chỉ là con chưa từng ngồi thuyền lâu đến như vậy thôi ạ. Trong thơ có nói "Tiếng vượn hai bên bờ kêu mãi chẳng dứt, con thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi non", thi nhân một ngày có thể đi cả ngàn dặm, còn chúng ta thì lại đi chậm đến vậy.”
Nếu như đi nhanh hơn thì liệu có phải sẽ sớm gặp được ca ca rồi không.
Mọi người có mặt đều bật cười, Hứa Viễn Chí bèn giải thích cho nàng nghe: “"Nghìn dặm Giang Lăng một ngày về", ấy là xuôi dòng nước chảy, thuyền nhỏ nhẹ lướt nhanh, lại gặp lúc thuận gió căng buồm, một ngày đi mấy trăm dặm cũng có thể được. Còn chúng ta chuyến này ngược dòng mà đi, thuyền phải chèo ngược nước, mỗi ngày đi được năm, sáu mươi dặm là cùng. Giữa chừng có thể còn phải đổi sang đường bộ, tuy xe ngựa đi nhanh hơn một chút, nhưng lại xóc nảy hơn nhiều, không thoải mái bằng ngồi thuyền đâu.”
Diệp Phúc vội an ủi nàng: “Dọc đường mùa xuân cảnh sắc đẹp vô cùng, phong cảnh hai bên bờ sông thật chẳng gì bằng. Các con tuổi nhỏ, vừa hay có thể nhân dịp này ngắm nhìn thêm phong thổ, phong tục nhân tình, mở mang kiến thức.”
Diệp Sơ thấy mọi người xung quanh đều cười nhìn nàng, cũng biết bản thân mình hơi vội vàng quá, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi ngượng ngùng, liền kéo tay Diệp Hồi cáo lui.
Hai người vừa rời đi, sắc mặt bốn người trong phòng lập tức nghiêm túc trở lại, thần sắc trở nên thận trọng hơn.
“Chuyến đi lần này, cô nương chắc là sắp được hưởng đại tạo hóa rồi nhỉ.” Thật lâu sau, Hà thị khẽ cảm thán một tiếng.
Diệp Lăng nói: “Vậy thì chúng ta phải mau chóng tự mình chuẩn bị, ba ngày nữa khởi hành. Khi lên thuyền rồi, vẫn phải là chúng ta tự mình chăm sóc cô nương. Ta và Diệp Hồi thay nhau ở bên cạnh cô nương, nhất định đảm bảo phải luôn có một người bên cạnh không rời nửa bước. Những người còn lại, bất kể là người của Thường Thuận hay là ám vệ tùy tùng, chỉ cần để họ trông chừng vòng ngoài là được. Trước mắt chúng ta chưa quen thuộc với họ, tuyệt đối không được để bất kỳ ai tùy tiện tiếp cận cô nương.”