Hà thị vừa ăn bữa này đã nghĩ đến bữa sau, bèn dặn dò Diệp Phúc: “Ngày mai ông nhớ mua thêm một con cá vược nữa nhé, A Sơ nhà ta thích ăn cá tôm, đợi đến khi vào kinh thành rồi, kinh thành không giống nơi này gần sông gần hồ, muốn ăn cá vược tươi ngon như vậy chắc không dễ dàng gì. Mấy ngày này ta sẽ nấu cho các người ăn thêm vài lần nữa.”
Diệp Phúc liên tục gật đầu đồng ý.
Diệp Hồi vừa bưng bát vừa phì cười: “Nương à, chúng ta sẽ đi thuyền mà, dọc đường cứ ngược sông mà lên, sẽ phải ở trên thuyền lâu như vậy, nương còn sợ không có cá ăn ư? Con thấy mấy ngày này chúng ta nên mang mấy con gà ở nhà gϊếŧ thịt trước đi thì hơn, dù sao thì nương cũng đâu thể mang chúng vào kinh được chứ.”
Hà thị nghe thế cũng không khỏi bật cười. Ngày hôm sau quả nhiên làm thịt hai con gà, sáng nấu mì sợi thịt gà xé, trưa thì hầm một nồi canh gà với nấm rừng và kỷ tử, con còn lại thì đem làm món gà xào dầu mè.
Cả nhà tất bật chuẩn bị hành lý, cũng có hàng xóm láng giềng tới tận cửa chúc mừng, tiễn đưa. Qua buổi trưa, chợt nghe có người nói có một toán sai dịch đang tiến về phía thôn.
Ngôi làng nhỏ trên núi này từ trước đến giờ rất ít khi có người ngoài lui tới, vốn hẻo lánh cách biệt với thế gian, nay đột nhiên lại xuất hiện một toán sai dịch, khiến dân làng không khỏi kinh ngạc.
“Sao lại còn có sai dịch đến nữa vậy?” Diệp Phúc đặt đồ trong tay xuống, xoay người đi ra ngoài xem xét.
Hà thị cùng ba người Diệp Sơ ở nhà chờ đợi, chẳng bao lâu sau đã nghe được từ miệng dân làng một tin động trời: Hoàng đế triệu Hứa Viễn Chí vào kinh.
Hứa Viễn Chí chính là tên thật của Hứa lang trung. Khi thánh chỉ được đưa xuống tới châu phủ, quan tri châu đại nhân mới biết hóa ra vùng đất dưới sự quản lý của mình còn có một thôn nhỏ heo hút trên núi đến cả tên chính thức cũng không có. Ở một nơi nhỏ bé ấy lại ẩn chứa một nhân vật quan trọng đến như vậy, một vị thái y được đích thân hoàng đế triệu kiến.
Tri châu đại nhân lập tức sai người lên núi mời, nói rằng đã chuẩn bị yến tiệc tại phủ thành đón tiếp Hứa thái y. Kết quả, các sai dịch ấy vất vả lắm mới dò hỏi đường lên được trên núi, vừa tới cửa thôn đã bị dân làng chặn lại, tiếp đó còn bị vị “thái y vừa mới được sắc phong” kia đuổi đi mất.
Chuyện này quả là trùng hợp quá rồi, Hứa lang trung cũng phải vào kinh ư?
Diệp Sơ không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, mấy tháng nay vị Hứa lang trung vẫn luôn đến xem mạch, làm thuốc cho nàng, hóa ra lại là một vị thái y. Nàng vốn chẳng hiểu biết gì về chuyện quan lại hay thái y này nọ, bèn quay sang hỏi Diệp Lăng rằng, thái y có phải quan còn to hơn cả tri châu đại nhân không?
“Cái đó thì không phải.” Diệp Lăng cười nói: “Tri châu triều ta là quan chính ngũ phẩm, còn thái y thông thường có phẩm cấp thì chắc cũng chỉ cỡ bát phẩm, xét về phẩm cấp thì tri châu lớn hơn Hứa lang trung. Nhưng thái y là ai chứ, thái y là người bên cạnh hoàng đế đấy. Một quan viên địa phương như tri châu, cả đời chẳng biết có thể gặp được hoàng đế mấy lần. Ông ta gặp được Hứa thái y, chẳng phải nên vội vàng tranh thủ nịnh bợ lấy lòng sao.”
“Cũng chẳng biết ca ca là quan phẩm cấp bao nhiêu.” Diệp Sơ nói.
Diệp Lăng bật cười khúc khích đáp: “Đợi gặp rồi muội tự hỏi huynh ấy là được.”
Hai người đang nói chuyện thì Diệp Phúc và Hứa Viễn Chí cùng nhau trở về. Hứa Viễn Chí vừa rồi có lẽ đang làm việc ở vườn thuốc, đi guốc gỗ, đội nón lá rộng vành, nửa vạt áo còn nhét vào bên hông, nhìn qua hoàn toàn chẳng có dáng vẻ của một vị quan nào cả, nói là một nông phu còn hợp lý hơn.
Ông vừa bước vào, Hà thị liền vui vẻ tiến lên chúc mừng, các tỷ muội Diệp gia cũng lần lượt tới nói lời chúc.
Diệp Sơ cũng cười nói: “Chúc mừng Hứa thái y. Thảo nào y thuật của ngài lại giỏi đến vậy, nghe nói lần này đích thân hoàng đế ban chỉ triệu ngài vào Thái y viện ạ?”
“Hà, nói ra thật xấu hổ, lão phu hơn mười năm trước vốn là thái y, nay nhờ Thánh nhân không chê, không ngờ còn nhớ đến ta, lần này chẳng qua là triệu hồi ta trở lại kinh thành mà thôi.”