Chương 7

Diệp Sơ vốn không thích gặp người lạ, nhưng vừa nghe nói là do ca ca phái tới, liền không nghĩ ngợi gì nữa, vội đứng lên đi tới nhà chính. Vừa vào cửa, nàng liền thấy một nam tử da trắng trẻo đang nói chuyện với Diệp Phúc.

Diệp Sơ vốn định tiến lên hành lễ, nào ngờ người kia vừa nhìn thấy nàng bước vào, vội vàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cúi người thật sâu, vô cùng cung kính hành lễ, miệng nói: “Tiểu nhân là Thường Thuận, xin ra mắt cô nương.”

Người đối diện tuổi tác nhìn thế nào cũng phải ba, bốn mươi tuổi rồi, Diệp Sơ tuổi nhỏ, nào từng gặp cảnh tượng như vậy, nhất thời có chút luống cuống, vội trấn tĩnh lại, đáp trả bằng một phúc lễ: “Ngài mau đứng lên đi, có phải là ca ca ta nhờ ngài đưa thư tới hay không?”

Nào ngờ người đó lại đột nhiên “phịch” một tiếng quỳ xuống, nằm rạp xuống đất nói: “Cô nương mau đừng làm tiểu nhân tổn thọ. Tiểu nhân là gia nô của Diệp đại nhân, phụng mệnh tới đây đón cô nương vào kinh.”

Nói rồi liền hai tay dâng lên một phong thư.

Diệp Sơ bóc lớp niêm phong bằng sáp, mở thư ra xem. Thư ca ca viết cho nàng từ trước đến nay luôn rất ngắn gọn, lần này càng chỉ có vài câu ngắn ngủi. Ca ca nói, huynh ấy đã an cư lập nghiệp tại kinh thành, đã có được cơ nghiệp, bảo nàng tới kinh thành đoàn tụ. Hiện giờ ca ca không thể đích thân tới đón nàng, nên đã phái hạ nhân tên là Thường Thuận này tới đưa nàng đi, có chuyện gì cần thì cứ việc căn dặn người này.

Diệp Sơ xem đi xem lại thư hai lượt, có chút không dám tin mà ngẩng đầu lên hỏi: “Ta thật sự có thể tới kinh thành tìm ca ca rồi sao?”

Diệp Phúc cười nói: “Đúng vậy, đúng là chuyện đáng mừng, cuối cùng thì huynh muội các con cũng có thể đoàn tụ rồi.”

“Thúc thúc, là tất cả chúng ta cùng đi, cả nhà cùng đoàn tụ. Ca ca đã nói rõ rồi, thúc thúc, thẩm thẩm và các tỷ tỷ đều cùng đi cơ mà.” Diệp Sơ cầm lá thư, lòng tràn đầy vui sướиɠ, sau đó mới nhớ ra quay lại hỏi Thường Thuận: “Vừa rồi ngài gọi ca ca ta là Diệp đại nhân, có phải huynh ấy làm quan rồi không? Huynh ấy giữ chức quan gì vậy?”

“Diệp đại nhân... đúng là đã làm quan rồi ạ.” Thường Thuận cẩn thận cân nhắc lời nói: “Cô nương tới nơi rồi sẽ biết. Chắc chắn khi cô nương vào tới kinh thành, đại nhân sẽ đích thân nói rõ với cô nương.”

Diệp Sơ gật đầu, không khỏi nở một nụ cười đầy kiêu hãnh nói: “Ta đã bảo mà, ca ca ta là nhân vật thế nào chứ, huynh ấy nhất định có thể xuất chúng hơn người, công thành danh toại. Ba năm trước huynh ấy rời nhà đi xa, đã nói sẽ đi kiếm tiền đồ, lập nên cơ nghiệp để cho ta được sống sung sướиɠ. Những việc huynh ấy đã hứa với ta trên đời này, chưa bao giờ có chuyện thất hứa cả.”

“Phải đấy, giờ hắn đã có cơ nghiệp lớn bằng trời rồi.” Diệp Hồi thì thầm.

Diệp Lăng lườm Diệp Hồi một cái sắc lẹm, Diệp Hồi vội co rụt cổ lại, lập tức ngậm miệng không dám nói nữa. Cũng may Diệp Sơ đang mải cầm lá thư vui vẻ, có lẽ cũng không để ý nghe xem nàng vừa nói cái gì.

Diệp Phúc bèn bảo các nàng mấy ngày này sửa soạn hành lý, chuẩn bị lên đường. Diệp Sơ nghe thế liền hỏi: “Ca ca nói đi đường mất khoảng hai tháng lận, xa như vậy, chúng ta sẽ ngồi thuyền đi sao?”

Thường Thuận cung kính đáp: “Bẩm cô nương, tiểu nhân đã chuẩn bị sẵn thuyền bè cùng gia nhân và nha hoàn tùy tùng, hiện giờ đều đang đợi ở bến thuyền ngoài thành Lộc Châu rồi ạ. Cô nương cũng không cần mang theo nhiều đồ đạc làm gì, bên kinh thành mọi thứ đều đã được chuẩn bị đầy đủ, trên thuyền cũng đã sắp xếp đủ cả y phục, thức ăn cùng đồ dùng sinh hoạt hằng ngày. Cô nương chỉ cần mang theo một số vật dụng quan trọng bên người là được rồi.”

Diệp Hồi kéo tay nàng, nói: “Mấy chuyện này đâu cần muội lo, chúng ta cứ lo thu dọn đồ đạc của mình là được.”

Diệp Sơ vâng lời, cầm thư cùng Diệp Hồi trở về phòng. Lúc này nàng nào còn tâm trí thu dọn hành lý nữa, chỉ ngồi yên một chỗ, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc, vui buồn lẫn lộn, trái tim đã sớm bay đến tận kinh thành từ bao giờ.

Nàng đã tròn ba năm chưa được gặp ca ca rồi.

Thúc thúc, thẩm thẩm cùng các tỷ tỷ dù có đối xử tốt với nàng đến đâu đi nữa, nàng vẫn luôn cảm thấy nơi này không phải là nhà mình. Đối với Diệp Sơ, trên đời này tuyệt đối không ai có thể thay thế được ca ca.

Tiểu viện Diệp gia tràn ngập không khí vui vẻ, để chúc mừng, buổi trưa Hà thị còn đặc biệt làm thêm mấy món ăn, hầm một con gà, lại nấu thêm một món cá. Con cá hôm nay là cá chép vừa mới bắt lên từ sông, vừa tươi vừa béo, bụng cá phủ một lớp mỡ trắng muốt, ăn vào miệng vừa mềm vừa ngậy mà không hề ngán. Tay nghề của Hà thị quả thực rất khéo léo, món cá được nấu vừa miệng, mặn ngọt đậm đà, thịt cá tươi mà không hề tanh.

Diệp Sơ vốn ăn ít, nhưng hôm nay cũng ăn được một miếng thịt bụng cá khá lớn, lại uống thêm được nửa bát canh.