Từ khi ông đến thôn, mỗi ngày không phải dẫn tiểu đồng lên núi hái thuốc thì cũng trốn trong nhà, đối diện một đống thảo dược viết viết vẽ vẽ. Dân trong thôn thỉnh thoảng cũng tìm ông xem bệnh. Lão Diệp nói, Hứa lang trung hình như y thuật không tệ, liền mời ông tới giúp điều dưỡng thân thể cho Diệp Sơ. Hứa lang trung cũng rất nhiệt tình, cách vài hôm lại ghé nhà một chuyến.Hứa lang trung đã ngoài năm mươi tuổi, râu tóc đều đã hoa râm. Hà thị vội vàng mời ông ngồi xuống, bảo Diệp Hồi mau đi pha trà. Hứa lang trung tự mình ngồi xuống, rồi đưa chiếc gối bắt mạch qua chiếc bàn đá. Diệp Sơ bèn đặt cổ tay lên trên.
Đợi ông bắt mạch xong, Hà thị đứng bên cạnh cười nói: “Thuốc viên lần trước ngài đưa, ta thấy dạo này con bé ăn uống khá hơn rồi. Sáng nay còn ăn được hơn nửa bát hoành thánh canh cá với một miếng bánh củ cải đấy. Còn những thứ khác thì nhất thời chưa thấy rõ rệt gì.”
“Thuốc kia vốn để ôn dưỡng tỳ vị. Nàng ấy tuổi vẫn còn nhỏ, thân thể chưa phát triển hết, phải điều dưỡng cho tỳ vị thật tốt trước, ăn uống được đầy đủ, thì mới có thể dần dần dưỡng khỏi chứng suy nhược bẩm sinh từ trong bụng mẹ kia được.” Hứa lang trung cầm bút chấm mực, dặn dò: “Thuốc viên đó cứ tiếp tục uống thêm nửa tháng nữa. Ta sẽ viết thêm hai phương thuốc bồi bổ, khi nào rảnh rỗi bà hãy làm cho nàng ăn.”
Mấy ngày sau, bản ghi chép mạch án cùng phương thuốc này đã được đưa tới trước bàn ngự án của thiên tử trong điện Tử Thần.
Đêm đã về khuya, điện Tử Thần chìm trong một mảnh tĩnh lặng, yên ắng tới mức dường như có thể nghe được tiếng nước nhỏ giọt trong đồng hồ nước bằng đồng. Vị thiên tử trẻ tuổi sắc mặt hờ hững, ánh mắt lạnh lùng, đôi môi mỏng hơi mím lại, ngón tay thon dài rõ khớp xương cầm mấy tờ giấy kia lên, chậm rãi lật xem.
Trần công công đứng cạnh bàn, liếc nhìn sắc mặt thiên tử, cười nói: “Cô nương còn nhỏ tuổi, thân thể vẫn đang lớn, đúng là phải ăn uống tốt trước đã, như vậy chắc chắn sẽ bình an khỏe mạnh trưởng thành. Nô tài nghĩ bụng, cũng chẳng biết đồ ăn thức uống ở đó có vừa miệng không, nếu nói tới tay nghề nấu ăn thì vẫn phải kể đến Ngự Thiện Phòng. Hay để nô tài lựa ra một người vừa khéo chế biến dược thiện, vừa đáng tin cậy, tìm một lý do đưa tới cho cô nương ấy nhé?”
“Không cần nữa.”
Khí lạnh đầu xuân đã qua, thiên hạ cũng hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay hắn rồi, có thể đón nàng vào kinh được rồi.
Vị đế vương trẻ tuổi vẻ mặt lãnh đạm, nhưng đầu ngón tay lại chậm rãi lướt nhẹ trên những tờ giấy ghi chép sinh hoạt thường ngày của nàng. Từ Lộc Châu tới kinh thành đường sá xa xôi, tổng cộng cũng phải mất khoảng hai tháng đi đường. Nàng có thể chậm rãi lên đường, dọc theo lộ trình này đang độ xuân về hoa nở, khí hậu ấm áp dễ chịu, không quá nóng cũng không quá lạnh, đi đường sẽ không quá vất vả, không cần vội vàng gấp gáp. Cho dù nàng đi chậm thêm một chút, đến cuối tháng tư hẳn cũng tới nơi rồi, sẽ không làm lỡ mất ngày sinh thần vào đúng tiết Đoan Dương của nàng.
Từ sau khi uống thuốc của Hứa lang trung, Diệp Sơ tự cảm thấy sức khỏe tốt lên đôi chút, ăn cơm được nhiều hơn vài miếng, mùa đông sang xuân cũng không còn sợ lạnh nhiều như trước nữa.
Từ nhỏ nàng đã rất sợ uống thuốc sắc, vậy mà thể chất lại yếu ớt, dễ đổ bệnh. Nàng nhớ trước kia mỗi lần uống thuốc, ca ca đều phải vừa dỗ dành vừa nghiêm khắc ép nàng rất lâu mới xong. Hơn nữa, vốn thân thể nàng đã gầy yếu, uống hết một bát thuốc đắng thì còn tâm trạng đâu mà ăn cơm nữa. Trái lại, Hứa lang trung rất thông minh, chỉ cho nàng ăn các món dược thiện, hoặc chế thành viên thuốc nhỏ, cũng không khó nuốt lắm.
Mấy cây hoa hạnh mọc sát tường viện vừa mới hé nở vài bông, gió đông cũng dần ấm áp lên, Diệp Sơ cuối cùng cũng cởi bỏ chiếc áo bông dày cộp, đổi sang mặc áo bông tơ lụa nhẹ hơn.
Buổi sáng hôm ấy, cả nhà đang quây quần trong nhà thì bỗng nhiên có người trong thôn chạy tới báo rằng dưới chân núi có mấy người lạ đến, tự xưng tới tìm lão Diệp, hiện đang đứng đợi ngoài đầu thôn.
Diệp Phúc liền nói mình sẽ ra đó xem sao. Diệp Lăng vừa nghe xong thì cũng nhanh nhẹn nhấc chân chạy theo. Hà thị bèn bảo Diệp Sơ và Diệp Hồi vào trong phòng trước.
“A Sơ đừng sợ, người ta tìm đến còn biết đứng chờ ở đầu thôn, chắc không phải người xấu đâu.” Diệp Hồi cười nói.
Diệp Sơ thực ra không mấy sợ hãi, nàng chỉ cảm thấy thúc thẩm và hai vị tỷ tỷ mỗi lần gặp người lạ đều rất nhạy cảm, cứ hễ có người lạ lên núi đều phải đề phòng một chút, có lẽ là do tính cảnh giác của họ tương đối cao mà thôi.
Hai tỷ muội ngồi trong phòng chưa được bao lâu, chợt nghe bên ngoài viện có tiếng người nói chuyện, ngay sau đó Hà thị gõ cửa bước vào, trên mặt đầy vẻ vui mừng nói: “A Sơ, là người do ca ca con phái tới đấy, còn có thư tự tay ca ca con viết nữa, con mau ra gặp đi?”