Chương 5

Diệp Sơ chẳng hề biết rằng trong miệng người ngoài, nàng đã trở thành một kẻ đáng thương phải sống nhờ nhà người, chịu đủ mọi ức hϊếp, thiệt thòi.

Thực tế thì thúc thẩm và hai người tỷ tỷ đối xử với nàng rất tốt. Từ nhỏ thân thể Diệp Sơ đã yếu ớt, lang trung nói nàng sinh non, có chút bệnh bẩm sinh từ trong bụng mẹ, cần phải được chăm sóc hết sức cẩn thận. Vì vậy mà thúc thẩm cùng các tỷ tỷ luôn đặc biệt quan tâm chăm sóc nàng, chứ đừng nói là bảo nàng làm việc nhà, ngay cả gió lạnh cũng chẳng dám để nàng tiếp xúc nhiều. Mức độ chăm sóc ấy thậm chí cẩn thận đến mức khi mới tới nhà thúc thẩm, Diệp Sơ còn cảm thấy không quen.

Diệp Sơ vốn không phải từ nhỏ lớn lên trong nhà lão Diệp, nàng cũng không phải là cô nhi, thực ra nàng vẫn còn một ca ca nữa.

Diệp Sơ biết nhớ chuyện khá muộn, những chuyện trước sáu, bảy tuổi nàng đều không nhớ rõ, dù sao từ khi nàng nhớ được sự việc thì bên cạnh cũng chỉ có duy nhất một người thân là ca ca. Theo lời ca ca kể, phụ thân nàng qua đời khi nàng còn chưa chào đời, chưa đầy ba tuổi mẫu thân lại bệnh mất, chỉ còn lại hai huynh muội sống nương tựa vào nhau.

Ca ca của Diệp Sơ tên là Diệp Chấp, lớn hơn nàng đúng mười tuổi, từ nhỏ đã một tay chăm sóc nàng trưởng thành. Mấy năm nay huynh muội hai người vì chiến loạn mà trôi dạt khắp nơi, chịu không ít gian khổ. Ca ca chính là người thân duy nhất trên thế gian của nàng, là chỗ dựa duy nhất của nàng, có thể nói vừa là huynh trưởng, vừa như phụ thân.

Ba năm trước, ca ca dẫn theo Diệp Sơ tới đây tìm nơi nương nhờ thân thích, khi ấy Diệp Sơ mới biết hóa ra họ vẫn còn một người thúc thúc trên đời. Ca ca đưa nàng tới đây cũng là bất đắc dĩ, hai huynh muội chung quy vẫn cần phải kiếm kế sinh nhai, lúc đó ca ca quyết định ra ngoài mưu sinh, quả thật không tiện mang theo nàng, đành gửi gắm nàng lại cho thúc thẩm chăm sóc.

Kết quả là ca ca vừa đi liền biệt tăm suốt ba năm. Chiến loạn liên miên, thư từ gửi đi rất khó khăn, mãi mới gửi về được vài phong thư, nhưng chỉ nói rằng mọi việc đều ổn, dặn dò nàng cứ yên tâm ở lại nhà thúc thẩm, cũng không nói rõ khi nào mới quay trở về.

Ăn sáng xong, Hứa lang trung trong thôn đã tới.

Vốn dĩ thôn nhỏ này không có đại phu, vài tháng trước Hứa lang trung đeo hòm thuốc, dẫn theo hai tiểu đồng đến núi này, nói muốn tìm nơi ẩn cư để viết sách, biên soạn lại những ghi chép hành y suốt nửa đời mình. Thấy ngọn núi này yên tĩnh, ông liền quyết định ở lại đây.