Chương 4

Hà thị vươn đầu gọi một tiếng: “Diệp Hồi, gọi muội muội ra ăn cơm.”

Diệp Hồi đi tới cửa gian phòng phía đông, giơ tay gõ nhẹ hai cái, liền nghe thấy bên trong vọng ra một giọng nói mềm mại, trong trẻo ngọt ngào: “Tới đây ạ.” Diệp Hồi mỉm cười rồi đẩy cửa bước vào.

Thiếu nữ trong phòng chỉ mới khoảng mười hai, mười ba tuổi, dung mạo linh động thanh tú, da thịt trắng mịn như ngọc. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên gương mặt nàng, khiến gương mặt trắng ngần xinh đẹp tựa như trong suốt, phủ lên một tầng hào quang mơ hồ không chân thực lắm.

Diệp Hồi nhìn thiếu nữ bất giác mỉm cười, trong lòng thì khe khẽ thở dài. Người ngoài đều khen hai tỷ muội Diệp gia dung mạo xinh đẹp, nếu họ nhìn thấy người đang ẩn giấu trong nhà này, e rằng mới hiểu thế nào là “mỹ nhân vô song”.

“A Sơ dậy rồi à, đêm qua ngủ có ngon không?”

“Nhị tỷ tỷ.” Hàng lông mi của Diệp Sơ nhẹ nhàng run run, ánh mắt cong cong, lộ ra nụ cười dịu dàng ngoan ngoãn.

Nàng vốn định đứng dậy ra mở cửa cho Diệp Hồi, nhưng thấy tỷ tỷ đã bước vào thì lại ngồi xuống trước gương, tiếp tục chải vuốt mái tóc đen nhánh. Diệp Hồi bèn cầm lấy chiếc lược, giúp nàng chải tóc thành hai búi thả bên tai, dùng dây lụa buộc lại, rồi lựa một chiếc trâm ngọc cài lên búi tóc.

Hai tỷ muội họ sửa soạn xong thì cùng tới nhà chính. Hà thị đã bày sẵn đồ ăn trên bàn, thấy các nàng bước vào thì cười nói: “A Sơ dậy rồi đấy à? Mau tới ăn đi, sáng nay ta làm món hoành thánh cá mà con thích nhất đấy.”

“Thẩm thẩm.” Diệp Sơ vội vàng bước tới giúp bà bày đũa, vừa cười vừa nói: “Con lại ham ngủ rồi. Tối qua còn dặn đại tỷ sáng nay nhớ gọi con dậy sớm, vậy mà lúc con tỉnh giấc thì tỷ ấy đã không thấy đâu nữa rồi.”

Hà thị lại vừa cười vừa dịu dàng trách: “Ta cố tình không gọi con đấy chứ. Giờ này cũng đâu có muộn. Người ta vẫn bảo xuân buồn thu mệt, con tuổi còn nhỏ, đang đúng lúc lớn người, nhất định phải ngủ đủ giấc mới được. Trong nhà con là nhỏ nhất, lại chẳng có việc gì làm, gọi dậy sớm như vậy để làm gì?”

“Thúc thúc và đại tỷ đâu rồi ạ?”

Hà thị đáp rằng lão Diệp ăn cơm xong thì đã ra ngoài rồi, đại nữ nhi Diệp Lăng sáng sớm đã xuống núi đi phố.

“Đại tỷ nói muốn xuống phố mua son phấn, nương bảo tỷ ấy tiện thể mua thêm mấy tấm vải, để làm xiêm áo mới cho chúng ta vào đầu xuân này. Trời vừa đổi mùa, chắc chắn quần áo cũ của chúng ta lại chật mất rồi.” Diệp Hồi đưa đôi đũa cho Diệp Sơ, cười nói: “Mau ăn đi thôi, canh cá nguội thì sẽ tanh mất.”